19/5 - Sinh nhật Bác Hồ và những sự kiện lịch sử
charlotte và wilbur

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 21h:01' 15-05-2024
Dung lượng: 1.5 MB
Số lượt tải: 2
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 21h:01' 15-05-2024
Dung lượng: 1.5 MB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
CHARLOTTE VÀ WILBUR
E.B. WHITE
https://thuviensach.vn
Thông tin sách
Tên sách:
Charlotte Và Wilbur
Nguyên tác: Charlotte's Web
Tác giả: E.B.White
Dịch giả: Nguyễn Quế Dương
Công ty phát hành: Nhã Nam
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển: 300g
Kích thước: 13 x 19 cm
Số trang: 232
Ngày xuất bản: 03/2010
Giá bìa: 38.000₫
Thể loại: Kinh điển - Thiếu nhi
Thông tin ebook
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 15/05/2015
Dự án ebook #120 thuộc Tủ sách BOOKBT
Ebook này được thực hiện nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều
kiện mua sách!
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua sách ủng hộ nha!
https://thuviensach.vn
Giới thiệu
“Một cuốn sách xuất chúng dành cho thiếu nhi.” (The Times Literary
Supplement)
Wilbur, chú lợn xuân cứ đinh ninh mình sẽ vui hưởng thái bình mãi trong
trang trại nhà Zuckerman, thế nên, chú tưởng như phát cuồng lên được khi
biết rằng người ta sẽ giết thịt chú khi mùa đông tới... Mọi hy vọng của chú,
giờ đây, chỉ còn biết đổ dồn lại vào Charlotte, chị nhện xám vẫn tĩnh tại
giăng mắc ở trên chuồng lợn...
Charlotte và Wilbur, câu chuyện kể về việc một con nhện đã cứu sống con
lợn bạn mình như thế nào, là tác phẩm kinh điển của văn học thiếu nhi Mỹ;
và tình bạn của chúng đã được hàng triệu độc giả trên thế giới cùng chia sẻ.
Charlotte và Wilbur là cuốn sách gõ vào cánh cửa tưởng tượng của tuổi thơ,
với tất cả những ai đang là trẻ nhỏ và từng là trẻ nhỏ. Nó mang đến thế giới
kỳ diệu mà chỉ những cô bé biết khóc vì chú lợn kẹ sắp bị giết như Fern
mới thấu hiểu. Lắng đọng với nhiều tình tiết cảm động, như chuyện Fern đã
chăm sóc lợn Wilbur hồi nhỏ, cuộc chia tay cuối cùng giữa Charlotte và
Wilbur, và tình bạn nối tiếp với những đứa con, cháu, chắt của Charlotte sau
này...
Tác phẩm là thông điệp của lòng yêu thương, sự thủy chung son sắt. Điều
đó mang lại sự tươi mới cho Charlotte và Wilbur và được hàng triệu độc giả
trên thế giới chia sẻ.
“Điều cuốn sách kể chính là tình bạn ở trên đời, yêu mến và bảo vệ, phiêu
lưu và phép lạ, sống và chết, lòng tin và bội phản, sung sướng và đau khổ,
và sự trôi đi của thời gian. Là một tác phẩm thì nó gần như hoàn hảo, và gần
như kỳ diệu trong cái cách nó tựu thành.” -
(Eudora Welty, The New York
Times Book Review)
https://thuviensach.vn
Mục lục
Tác giả
Chương 1: TRƯỚC BỮA SÁNG
Chương 2: WILBUR
Chương 3: XỔNG CHUỒNG
Chương 4: CÔ ĐƠN
Chương 5: CHARLOTTE
Chương 6: NGÀY HÈ
Chương 7: TIN XẤU
Chương 8: CUỘC TRÒ CHUYỆN Ở NHÀ
Chương 9: WILBUR KHUẾCH KHOÁC
Chương 10: MỘT VỤ NỔ
Chương 11: PHÉP MÀU
Chương 12: CUỘC HỌP
Chương 13: TIẾN BỘ QUÁ
Chương 14: BÁC SĨ DORIAN
Chương 15: LŨ DẾ
Chương 16: ĐI HỘI CHỢ
Chương 17: ÔNG CẬU
Chương 18: SỰ MÁT MẺ CỦA BUỔI TỐI
Chương 19: BỌC TRỨNG
Chương 20: GIỜ CHIẾN THẮNG
Chương 21: NGÀY CUỐI CÙNG
Chương 22: GIÓ ẤM
https://thuviensach.vn
Tác giả
E.B.White sinh ở Mount Vernon, New York. Ông tốt nghiệp trường Cornell
Univesity năm 1921, rồi vừa du lịch vừa làm nhiều nghề khác nhau, và cuối
cùng làm cho tạp chí New Yorker. Ông nuôi động vật trong trang trại của
mình ở Maine, và một vài sinh vật đó đã trở thành những nhân vật trong các
truyện và sách của ông. Năm 1970 E.B. White đã nhận huy chương Laura
Ingalls Wilder, được Hiệp hội Thư viện Mỹ trao năm năm một lần cho
những cống hiến nổi bật đối với văn học thiếu nhi.
E.B. White mất năm 1985
https://thuviensach.vn
Chương 1: TRƯỚC BỮA SÁNG
“Bố mang rìu đi đâu vậy?” Fern hỏi mẹ khi hai mẹ con dọn bàn chuẩn bị
bữa sáng. “Ra chuồng lợn,” bà Arable trả lời. “Lũ lợn con mới đẻ đêm hôm
qua.”
“Con không hiểu bố cần rìu làm gì,” Fern, cô bé mới có tám tuổi, tiếp tục
hỏi.
“À,” mẹ cô nói, “có một con lợn kẹ. Nó rất bé và yếu, nó sẽ quặt quẹo
chẳng bao giờ lớn lên nổi. Vì vậy bố con quyết định giải thoát cho nó.”
“Giải thoát cho nó?” Fern thét lên. “Nghĩa là giết chết nó? Chỉ vì nó nhỏ
hơn những con khác?”
Bà Arable đặt liễn kem lên bàn. “Đừng có gào lên, Fern!” bà nói. “Bố con
làm thế là đúng. Con lợn đằng nào rồi cũng sẽ chết.”
https://thuviensach.vn
Fern xô một cái ghế cho khỏi chắn đường và chạy ra ngoài. Cỏ ướt át và
mặt đất đượm hương vị của mùa xuân. Khi Fern đuổi kịp được bố thì đôi
giày của cô bé đã ướt đẫm.
“Xin bố đừng giết nó!” cô nức nở. “Như thế thật bất công.”
Ông Arable dừng bước.
“Fern,” ông nói nhẹ nhàng, “con phải học cách kiềm chế bản thân mới
được.”
“Kiềm chế bản thân?” Fern gào lên. “Đây là chuyện sống và chết, thế mà bố
lại bảo con kiềm chế bản thân.”
Nước mắt trào xuống má cô bé và cô giữ lấy cái rìu rồi cố giằng nó ra khỏi
tay bố.
“Fern,” ông Arable nói, “bố hiểu rõ việc nuôi đàn lợn hơn con nhiều. Một
https://thuviensach.vn
con lợn kẹ sẽ gây ra phiền toái. Giờ thì hãy đi đi!”
“Nhưng như thế là bất công,” Fern khóc. “Con lợn đâu có lỗi gì nếu nó sinh
ra đã bị nhỏ con, đúng không? Nếu con mà cũng bị nhỏ lúc sinh ra, thì bố
có giết chết con không?”
Ông Arable cười. “Dĩ nhiên là không,” ông nói, và nhìn con gái vẻ âu yếm.
“Khác hẳn nhau chứ. Một bé gái là một bé gái, còn một con lợn kẹ thì chỉ là
một con lợn kẹ.”
“Con không thấy có gì khác nhau cả,” Fern trả lời, tay vẫn níu lấy cái rìu.
“Đây là chuyện bất công tồi tệ nhất mà con từng biết.”
Một vẻ lạ lùng thoáng hiện trên khuôn mặt John Arable. Ông có vẻ như
cũng sắp khóc đến nơi.
“Thôi được,” ông nói. “Con quay lại nhà đi rồi tí nữa trở vào bố sẽ mang
cho con lợn kẹ. Bố sẽ để con cho nó bú bằng chai, như nuôi em bé vậy. Rồi
con sẽ thấy con lợn sẽ gây phiền toái ra sao.”
Khi ông Arable quay trở lại nhà, chừng nửa tiếng sau, ông ôm trong tay một
cái hộp các-tông. Ở trên gác Fern đang thay giày. Trên bàn ăn trong bếp bữa
sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng, và căn phòng sực mùi cà phê, thịt lợn muối
xông khói, vữa ẩm, và khói củi từ trong bếp lò.
“Để trên ghế của nó ấy!” bà Arable nói. Ông Arable đặt cái hộp các-tông
xuống chỗ của Fern. Rồi ông tới chỗ chậu rửa, rửa tay rồi lau tay bằng khăn
lau.
Fern từ cầu thang chầm chậm đi xuống. Mắt cô bé đỏ hoe vì khóc. Khi cô
đến bên ghế ngồi của mình, cái hộp các-tông rung lên, và có tiếng động sột
soạt. Fern nhìn bố. Rồi cô bé mở cái nắp hộp ra. Và, ở bên trong, đang nhìn
https://thuviensach.vn
cô, chính là con lợn mới đẻ. Một con lợn trắng. Ánh nắng ban mai chiếu
qua hai cái tai của nó, khiến chúng hồng lên.
“Của con đấy,” ông Arable nói. “Thế là nó thoát không phải chết yểu. Mong
rằng Chúa không phạt bố vì sự ngốc nghếch này.”
Fern không tài nào rời được mắt khỏi con lợn tí xíu. “Ôi,” cô bé thầm thì.
“Ôi, nhìn nó kìa! Nó thật hoàn hảo.”
Cô bé đậy nắp hộp lại cẩn thận. Đầu tiên cô thơm bố, sau rồi cô thơm mẹ.
Rồi cô lại mở nắp hộp ra, nhấc con lợn lên, rồi áp sát nó vào má. Đúng lúc
đó thì thằng anh Avery của cô bước vào phòng. Avery lên mười. Nó vũ
trang cực kỳ ác liệt - một tay súng hơi, một tay dao gỗ.
“Cái gì thế?” nó hỏi. “Fern có cái gì thế?”
“Em nó có khách phải cho ăn sáng,” bà Arable nói. “Đi rửa mặt rửa tay đi,
Avery!”
“Xem cái nào!” thằng Avery đặt súng xuống nói. “Cái loại này mà cũng gọi
là lợn ư? Thật là một loại lợn hay nhỉ - không khác gì một con chuột bạch.”
“Đi rửa ráy và ăn sáng đi, Avery!” mẹ nó nói. “Xe buýt trường sẽ đến trong
https://thuviensach.vn
vòng nửa tiếng nữa đấy.”
“Bố, cho con một con lợn nữa nhé?” thằng Avery nói.
“Không, bố chỉ phát lợn cho những người dậy sớm thôi,” ông Arable nói.
“Fern dậy từ rạng sáng, cố gắng xóa bỏ bất công trên đời. Thế cho nên em
nó mới được một con lợn. Dĩ nhiên là lợn kẹ, nhỏ thôi, nhưng dù sao cũng
vẫn là lợn. Điều đó chứng tỏ việc người ta ra khỏi giường ngay tức thì có
thể có ích lợi như thế nào. Thôi ăn đi!”
Nhưng Fern không thể ăn chừng nào con lợn của cô chưa được uống sữa.
Bà Arable tìm được một cái chai cho trẻ con bú và một núm vú bằng cao su.
Bà rót sữa ấm vào chai, lắp cái núm vào miệng chai, rồi đưa cho Fern. “Con
cho nó ăn sáng đi!” bà nói.
Một phút sau, Fern đã ngồi phệt xuống sàn trong góc bếp với bé lợn trong
lòng, và dạy nó cách bú chai. Con lợn, dù bé tí ti, nhưng cũng háu ăn và
mút rất ghê.
Xe buýt trường đã toét còi ở ngoài đường.
https://thuviensach.vn
“Chạy nhanh!” bà Arable ra lệnh, đoạn bế lấy con lợn của Fern và nhét vào
tay cô bé một cái bánh rán. Thằng Avery chộp khẩu súng của nó và một cái
bánh rán nữa.
Bọn trẻ chạy ra ngoài đường và trèo lên xe buýt. Fern chẳng để ý đến đứa
nào trong xe. Cô chỉ ngồi và nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ rằng thế giới này
thật thiêng liêng làm sao và cô sao lại may mắn đến thế khi được toàn
quyền trông coi một con lợn. Khi chiếc xe buýt đến trường, Fern đã đặt
xong tên cho con lợn của mình, sau khi đã chọn được cái tên đẹp nhất mà
cô có thể nghĩ ra.
“Tên nó là Wilbur,” cô thì thầm với chính mình.
Cô vẫn tơ tưởng đến con lợn khi thầy giáo hỏi: “Fern, thủ phủ của tiểu bang
Pennsylvania là gì?”
“Wilbur,” Fern mơ màng trả lời. Bọn học trò cười khúc khích. Fern ngượng.
https://thuviensach.vn
Chương 2: WILBUR
Fern yêu Wilbur hơn tất thảy. Cô thích vuốt ve nó, cho nó ăn, đặt nó lên
giường. Mỗi sáng, ngay khi thức dậy, cô đã hâm nóng sữa của nó, đeo tạp
dề cho nó, và giữ chai sữa cho nó bú. Mỗi chiều, khi xe buýt trường dừng
lại trước nhà, cô nhảy xuống và chạy vào bếp chuẩn bị cho nó một chai sữa
nữa. Giờ ăn tối cô lại cho nó ăn, và lại ăn nữa trước khi đi ngủ. Bà Arable
cho nó ăn mỗi ngày vào khoảng giữa trưa, khi Fern ở trường. Wilbur khoái
sữa của nó lắm, và nó càng thích mê nữa khi chính Fern hâm nóng sữa cho
nó. Nó sẽ đứng và nhìn cô bằng một cái nhìn tha thiết.
Trong những ngày đầu đời, Wilbur được phép sống trong một cái hộp để
gần bếp lò ở trong bếp. Sau đó, khi bà Arable phàn nàn, nó được chuyển
sang một cái hộp lớn hơn ở trong lán chứa củi. Sau hai tuần tuổi, nó bị đưa
ra ngoài. Đó là mùa táo ra hoa, trời ấm dần lên mỗi ngày. Ông Arable rào
một khu nhỏ đặc biệt cho Wilbur ở dưới cây táo, làm cho nó một cái hộp gỗ
rộng đầy rơm, có khoét cửa để nó chui ra chui vào tùy thích.
“Ban đêm nó không bị lạnh chứ ạ?” Fern hỏi.
“Không,” bố cô nói. “Con cứ xem rồi sẽ thấy nó làm gì.”
Mang một chai sữa, Fern ngồi xuống dưới cây táo trong rào quây. Wilbur
chạy đến với cô và cô giữ chai sữa cho con lợn bú. Khi nó bú đến giọt cuối
cùng, nó ủn ỉn và gà gật đi vào trong chuồng. Fern ngó kỹ vào bên trong.
Wilbur đang dũi rơm bằng mõm. Chỉ một lúc, nó đã dũi được một cái hang
trong đống rơm. Nó trườn vào cái hang và biến mất trong đám rơm phủ.
Fern rất hoan hỉ. Cô thấy yên tâm vì biết rằng bé lợn của cô ngủ được ủ kín
và ấm áp.
https://thuviensach.vn
Mỗi sáng sau bữa ăn, Wilbur ụt ịt ra ngoài đường cùng Fern và cùng đợi với
cô cho đến khi xe buýt tới. Cô sẽ vẫy tay tạm biệt nó, và nó sẽ đứng đó,
ngắm xe buýt cho đến khi cái xe mất dạng sau một chỗ ngoặt. Khi Fern ở
trường, Wilbur bị nhốt trong khu rào quây của nó. Nhưng ngay khi cô về
nhà vào buổi chiều, cô đã dẫn nó ra ngoài và nó sẽ theo chân cô khắp mọi
chỗ. Nếu cô vào nhà, nó cũng vào. Nếu cô lên gác, nó sẽ đứng đợi ở bậc cầu
thang dưới cùng cho đến khi cô lại đi xuống. Nếu cô lấy búp bê cho vào xe
đẩy đi dạo, Wilbur cũng đi theo. Thỉnh thoảng, trong những cuộc đi như
thế, Wilbur hơi bị mệt, thế là Fern sẽ bế nó lên, đặt nó vào trong xe cùng
với búp bê. Nó khoái như vậy. Và nếu nó mệt quá thể, nó sẽ nhắm nghiền
mắt lại và ngủ thiếp đi dưới tấm chăn của búp bê. Trông nó thật duyên khi
nó nhắm mắt, bởi lẽ mi nó thật dài. Con búp bê cũng nhắm mắt nữa và Fern
sẽ đẩy xe rất chậm rất nhẹ để không làm thức giấc lũ nhỏ của cô.
https://thuviensach.vn
Một buổi chiều ấm áp, Fern và Avery bận đồ tắm và đi ra suối bơi. Wilbur
lẽo đẽo theo sau chân Fern. Khi cô lội xuống suối, Wilbur cũng theo xuống
cùng. Nó thấy nước lạnh quá chừng - quá là lạnh so với sở thích của nó. Vì
thế trong khi bọn trẻ bơi và chơi và té nước vào nhau, thì Wilbur khoan
khoái vầy người trong bùn bên bờ suối, ở đó vừa ấm vừa ẩm và tuyệt vời là
dính và nhớp nháp.
Mỗi ngày qua là một ngày hạnh phúc, và mỗi đêm qua là một đêm yên bình.
Wilbur thường được nông dân gọi là một con lợn xuân, đơn giản có nghĩa
rằng nó được đẻ ra vào mùa xuân. Khi nó được năm tuần tuổi, ông Arable
nói giờ thì nó đủ lớn để bán được rồi, và sẽ phải bán đi thôi. Fern suy sụp và
khóc lóc. Nhưng bố cô cương quyết về việc này. Wilbur lại càng ăn tợn
hơn; nó bắt đầu ăn các thứ thực phẩm đầu thừa đuôi thẹo thêm vào với sữa.
Ông Arable không muốn nuôi nó thêm nữa. Ông đã bán hết cả mười anh chị
em của Wilbur rồi.
“Phải bán nó thôi, Fern,” ông nói. “Con đã được chơi trò nuôi lợn con rồi
còn gì, mà Wilbur thì đâu còn là lợn con nữa, và nó đằng nào cũng sẽ phải
bán.”
“Hãy gọi cho nhà Zuckerman,” bà Arable gợi ý cho Fern. “Nhà chú Homer
của con thỉnh thoảng vẫn nuôi lợn đấy. Và nếu như Wilbur đến ở chỗ đó,
con có thể đi bộ xuống đấy mà thăm nó bao nhiêu tùy thích.”
“Con biết đòi chú ấy bao nhiêu tiền đây?” Fern hỏi.
“À,” bố cô nói, “nó là một con lợn còi. Hãy nói với chú Homer là con có
một con lợn muốn bán với giá sáu đô la, xem chú ấy bảo gì.”
Mọi việc nhanh chóng được an bài. Fern gọi điện và gặp thím Edith, và
thím Edith kêu chú Homer, và chú Homer từ chuồng quây chạy vào nói
https://thuviensach.vn
chuyện với Fern. Khi chú nghe thấy giá chỉ là sáu đô la, chú nói chú sẽ mua
con lợn. Ngày hôm sau Wilbur đã bị rời khỏi căn nhà của nó dưới cây táo
để đến sống ở đống phân trong nhà kho khu chuồng quây nhà Zuckerman.
https://thuviensach.vn
Chương 3: XỔNG CHUỒNG
Khu chuồng quây rất rộng. Và nó rất cũ. Nó có mùi cỏ khô và nó có mùi
phân. Nó có mùi mồ hôi của lũ ngựa mệt mỏi và hơi thở ngọt ngào tuyệt
diệu của lũ bò nhẫn nại. Nó thường xuyên có một thứ mùi yên bình - như
thể là chẳng có điều gì tồi tệ có thể xảy ra nữa trên đời. Nó có mùi hạt ngũ
cốc và mùi xi đánh yên cương và mùi mỡ bôi trục xe và mùi ủng cao su và
mùi dây thừng mới. Và bất cứ khi nào con mèo được cho một cái đầu cá để
ăn, khu chuồng lại có mùi cá. Nhưng hầu như là nó có mùi cỏ khô, bởi cỏ
khô thì luôn có trong gác xép lớn ở trên đầu. Và cỏ khô thì luôn được ném
xuống cho lũ bò và lũ ngựa và lũ cừu.
Khu chuồng quây ấm áp một cách dễ chịu vào mùa đông khi mà lũ súc vật
hầu hết thời gian đều ở trong chuồng, và nó mát mẻ một cách dễ chịu vào
mùa hè khi các cửa lớn được mở rộng ra đón gió nhẹ. Khu chuồng quây có
chuồng ở trên sàn chính cho lũ ngựa kéo, có chỗ buộc ở trên sàn chính cho
lũ bò, có một chỗ quây cừu ngay phía dưới cho lũ cừu, một chuồng lợn
ngay phía dưới cho Wilbur, và có đủ mọi thứ mà bạn vẫn thấy trong các khu
chuồng quây: thang, đá mài, chĩa, mỏ-lết, hái, máy xén cỏ, xẻng xúc tuyết,
rìu tay, xô đựng sữa, thùng đựng nước, vỏ bao đựng hạt giống, bẫy chuột
han rỉ. Đó là kiểu chuồng quây mà chim nhạn thích vào làm tổ. Đó là kiểu
chuồng quây mà trẻ con thích vào chơi. Và sở hữu tất tật những thứ ấy
chính là chú của Fern, ông Homer L. Zuckerman.
https://thuviensach.vn
Nhà mới của Wilbur ở phía dưới chuồng quây, ngay bên dưới lũ bò. Ông
Zuckerman hiểu rằng đống phân là một chỗ tốt để nuôi lợn con. Lợn cần
được ấm, mà ở dưới đây, phía Nam chỗ nhà kho khu chuồng quây này thì
thật là ấm và dễ chịu.
Fern hầu như ngày nào cũng đến thăm nó. Cô bé tìm được một cái ghế đẩu
dùng để vắt sữa cũ kỹ đã bị bỏ đi, và cô đặt cái ghế ở trong chỗ quây cừu
liền kề chuồng của Wilbur. Ở đó cô bé ngồi yên lặng suốt những buổi chiều
dài dặc, nghĩ ngợi và lắng nghe và quan sát Wilbur. Lũ cừu nhanh chóng
quen cô và tin tưởng cô. Nhà ngỗng, cùng ở với lũ cừu, cũng thế. Tất cả các
con vật đều tin tưởng cô, cô bé trầm lặng và thân thiện đến thế. Ông
Zuckerman không cho cô đem Wilbur ra ngoài, và ông cũng không cho cô
được vào trong chuồng lợn. Nhưng ông bảo Fern rằng cô có thể cứ ngồi
trên ghế và nhìn Wilbur bao nhiêu lâu tùy thích. Chỉ cần ở bên con lợn là cô
bé đã vui, và con lợn cũng vui khi biết rằng cô đang ngồi đó, ngay ngoài
chuồng nó. Mà con lợn cũng chẳng bao giờ có tí thú vui nào - chẳng đi dạo,
chẳng đi xe, chẳng tắm bùn.
Một buổi chiều tháng Sáu, khi Wilbur đã gần hai tháng tuổi, nó lang thang
https://thuviensach.vn
ra bãi rào nhỏ của nó ở ngoài khu chuồng. Fern hãy còn chưa tới, như lệ
thường. Wilbur đứng dưới nắng, cảm thấy cô đơn và buồn chán.
“Quanh đây chẳng bao giờ có gì để làm,” nó nghĩ. Nó bước chậm chạp tới
máng ăn của nó và ngửi hít xem có gì còn sót lại từ bữa trưa không. Nó tìm
thấy một miếng nhỏ vỏ khoai tây và ăn liền. Lưng nó bị ngứa, vì thế nó dựa
vào hàng rào và cọ xát vào mấy tấm ván. Khi nó đã cọ chán, nó lại vào
trong chuồng, trèo lên đỉnh đống phân, và ngồi xuống. Nó không cảm thấy
buồn đi ngủ, nó không cảm thấy muốn đào bới, nó phát chán đứng yên, phát
chán nằm xuống. “Mình mới chưa đầy hai tháng tuổi và mình đã phát chán
cuộc sống,” nó nói. Nó lại bước ra ngoài bãi rào lần nữa.
“Khi mình ra ngoài này,” nó nói, “thì chẳng có chỗ nào khác để đi ngoài
quay vào. Khi mình đã vào chuồng, thì chẳng có chỗ nào khác để đi ngoài
trở ra bãi rào.”
“À đó mới thật là sai đấy, anh bạn ạ, anh bạn ạ,” một giọng nói cất lên.
Wilbur nhìn qua hàng rào và thấy ngỗng cái đứng đó.
“Anh chẳng việc gì phải ở trong cái bãi quây bẩn-tí-hin bẩn-tí-hin bẩn-tí-hin
đó,” con ngỗng nói, có vẻ hơi bị nhanh quá. “Một tấm gỗ bị long đấy. Húc
mạnh vào, húc-húc-húc mạnh vào, và phóng ra ngoài!”
“Cái gì?” Wilbur nói. “Nói chậm thôi xem nào!”
“Khéo-khéo-khéo, khéo tôi cứ phải lặp đi lặp lại mãi,” ngỗng cái nói, “tôi
gợi ý rằng anh hãy ra ngoài. Ở ngoài rất tuyệt.”
“Có phải chị nói một tấm ván bị long?”
“Phải tôi nói, phải tôi nói,” con ngỗng nói.
https://thuviensach.vn
Wilbur tiến lại gần hàng rào và thấy ngỗng cái nói đúng - một tấm ván bị
long. Nó cúi thấp đầu xuống, nhắm mắt lại, và húc. Tấm ván bung ra. Trong
một phút, nó đã lách qua hàng rào và đứng giữa đám cỏ tốt bượp ngoài bãi
quây của nó.
Ngỗng cái tấm tắc.
“Được tự do cảm thấy thế nào?” nó hỏi.
“Tôi thích,” Wilbur nói. “Nghĩa là, tôi cho rằng tôi thích.” Thực ra, Wilbur
thấy kỳ quặc thế nào ấy khi ở ngoài bãi quây của nó, chẳng có cái gì che
chắn nó với thế giới rộng lớn.
“Chị nghĩ tôi nên đi đâu thì tốt?”
“Bất cứ đâu anh thích, bất cứ đâu anh thích,” ngỗng cái nói. “Chạy quá
xuống vườn cây ăn quả, mà lật rễ cỏ lên! Chạy quá xuống vườn rau, mà đào
bới củ cải! Hãy đào bới tất tật! Xơi cỏ! Tìm ngô! Tìm yến mạch! Cứ xéo
cho hết sạch! Vừa uốn vừa éo, vừa nhún vừa nhảy! Hãy chạy qua vườn cây
và tản bộ trong rừng! Thế giới mới tuyệt làm sao, khi mà ta còn trẻ.”
“Tôi rõ rồi,” Wilbur trả lời. Nó nhẩy cẫng lên trên không, cuộn người, chạy
vài bước, dừng lại, nhìn xung quanh, ngửi hít những mùi vị của buổi chiều,
thế rồi bắt đầu đi xuyên qua vườn cây ăn quả. Dừng lại dưới bóng một cây
táo, nó dúi cái mõm rất khỏe của nó xuống đất và bắt đầu dũi, đào, và lật rễ
lên. Nó cảm thấy rất hạnh phúc. Nó đã bươi được một khoảnh đất kha khá
mà không hề có ai nhận ra. Bà Zuckerman là người đầu tiên nhìn thấy nó.
Bà thấy nó qua cửa sổ nhà bếp, và ngay tức thì bà gọi váng mấy người đàn
ông.
“Ho-mer!” bà kêu. “Lợn xổng! Lurvy! Lợn xổng! Homer! Lurvy! Lợn
xổng. Nó ở dưới cây táo kia kìa.”
https://thuviensach.vn
“Rắc rối bắt đầu rồi đây,” Wilbur nghĩ. “Giờ thì mình sẽ bị tóm là cái chắc.”
Ngỗng cái nghe thấy huyên náo và chính nó cũng bắt đầu la hét. “Chạychạy-chạy xuống đồi, vào ngay rừng, ngay rừng!” nó hét lên với Wilbur.
“Họ sẽ không-không-không bao giờ tóm được cậu trong rừng.”
Con chó cốc tai quýp nghe thấy náo động nên đã chạy từ trong khu chuồng
ra để tham gia đuổi bắt. Ông Zuckerman nghe thấy, và ông chạy ra từ kho
để máy móc nơi ông đang sửa dụng cụ. Lurvy, anh người làm, nghe thấy ầm
ĩ, đã chạy lên từ khoảnh đất trồng măng tây nơi anh đang nhổ cỏ dại. Mọi
người ai cũng tiến về phía Wilbur và Wilbur chẳng biết phải làm gì. Rừng
dường như còn xa mới tới, và dù sao đi nữa, nó cũng chưa bao giờ ở trong
rừng cả và không chắc là nó có thích hay không.
“Đi vòng ra đằng sau nó ấy, Lurvy,” ông Zuckerman nói, “và lùa nó về phía
khu chuồng! Mà nhẹ nhàng thôi-đừng dồn ép nó! Tôi sẽ đi lấy một xô
cám.”
Tin Wilbur xổng chuồng lan ra nhanh chóng giữa bọn súc vật trong khu. Bất
cứ khi nào một con vật xổng ra khỏi trang trại nhà Zuckerman, thì đó là một
sự kiện đáng quan tâm đối với mọi con khác. Ngỗng cái la lên cho con bò ở
https://thuviensach.vn
gần nhất rằng Wilbur đã tự do, và chẳng mấy chốc tất cả lũ bò đều biết. Thế
rồi một con trong lũ bò nói với một con trong lũ cừu, và chẳng mấy chốc tất
cả lũ cừu đều biết. Bọn cừu con biết chuyện từ mẹ chúng. Lũ ngựa, trong
các ngăn chuồng, đã dỏng tai chúng lên khi nghe ngỗng cái la hét; và chẳng
mấy chốc lũ ngựa cũng biết đang xảy ra chuyện gì. “Wilbur xổng ra ngoài,”
cả bọn nói. Mọi con vật cùng lắc lư cái đầu rồi trở nên phấn khích khi biết
rằng một trong số các bạn của nó đã được tự do và không còn bị quây nhốt
hay trói chặt nữa.
Wilbur chẳng biết phải làm gì hay là phải chạy theo lối nào. Cứ như thể là
tất cả mọi người đều săn đuổi nó. “Nếu tự do chính là như thế này,” nó
nghĩ, “thì mình tin chẳng thà mình cứ bị nhốt trong bãi quây của mình còn
hơn.”
Con chó cốc tai quýp xồ ra từ một phía bên sườn nó, Lurvy anh người làm
vọt ra từ phía bên kia. Bà Zuckerman đã đứng chặn nó phòng khi nó xộc
vào vườn rau, và bây giờ đây ông Zuckerman đang tiến đến chỗ nó mang
theo một cái xô. “Thế này thì thật kinh khủng,” Wilbur nghĩ. “Tại sao Fern
không tới?” Nó bắt đầu khóc.
Ngỗng cái liền nắm lấy quyền chỉ huy và bắt đầu ra lệnh.
“Đừng có đứng ì ra đấy, Wilbur! Luồn lách đi, luồn lách đi!” con ngỗng cái
hét lên. “Nhảy xung quanh, chạy về phía tôi đây, lạng tới lạng lui, lạng tới
lạng lui, lạng tới lạng lui! Phóng vào hẳn rừng! Quay và ngoắt!”
Con chó cốc tai quýp nhảy xổ vào chân sau Wilbur. Wilbur vọt lên và chạy.
Lurvy vươn tay ra và vồ. Bà Zuckerman la hét Lurvy. Ngỗng cái hoan hô
Wilbur. Wilbur lẩn qua hai chân Lurvy. Lurvy trượt mất Wilbur và vồ phải
con chó cốc. “Làm hay lắm, làm hay lắm!” ngỗng cái kêu. “Thử lần nữa
xem, thử lần nữa xem!”
“Chạy xuống đồi!” lũ bò gợi ý.
https://thuviensach.vn
“Chạy về phía tôi!” ngỗng đực hét.
“Chạy lên đồi!” lũ cừu la.
“Quay và ngoắt!” ngỗng cái kêu.
“Nhún và nhảy!” gà trống nói.
“Coi chừng Lurvy!” lũ bò gọi.
“Coi chừng Zuckerman!” ngỗng đực hét.
“Cẩn thận con chó!” lũ cừu la.
“Nghe tôi đây, nghe tôi đây!” ngỗng cái thét.
Sự rùm beng này khiến Wilbur tội nghiệp mụ mị và bàng hoàng cả người.
https://thuviensach.vn
Nó không thích là trung tâm của tất cả sự om xòm này. Nó cố gắng làm theo
những chỉ dẫn mà bạn bè mách bảo, nhưng nó không thể vừa chạy xuống
đồi lại vừa chạy lên đồi, và nó không thể nào quay và ngoắt một khi đang
nhún và nhảy, và nó khóc dữ đến nỗi nó gần như chẳng thấy được chuyện gì
đang diễn ra. Xét cho cùng, Wilbur là một con lợn hãy còn bé - thật vẫn
chẳng khác nào lợn con. Nó ước giá Fern ở đó để bế nó trong vòng tay và
an ủi nó. Khi nó trông lên, và thấy ông Zuckerman đứng khá gần nó, xách
một xô cám nóng, nó cảm thấy yên lòng. Nó giương cao mũi và ngửi hít.
Cái mùi thật là ngon - sữa nóng, vỏ khoai tây, bột mì, vụn ngô Kellogg, và
một cái bánh nướng xốp còn lại từ bữa sáng của nhà Zuckerman.
“Nào lợn, lại đây!” ông Zuckerman nói, đập đập vào cái xô. “Nào lợn, lại
đây!”
Wilbur tiến một bước về phía cái xô.
“Chớ-chớ-chớ!” ngỗng cái nói. “Đó là ngón xô cũ rích, Wilbur. Chớ để bị
hạ, chớ để bị hạ! Ông ta đang cố lừa anh trở về cái chỗ quây nhốt-ốt. Ông ta
đang đánh vào cái dạ dày của anh.”
Wilbur không quan tâm. Thức ăn tỏa mùi ngon tuyệt. Nó dấn thêm bước
nữa về phía cái xô.
“Nào lợn, nào lợn!” ông Zuckerman nói bằng một giọng hiền hòa, và bắt
đầu đi từ từ về phía khu rào quây, nhìn khắp xung quanh với vẻ cứ như
không có chuyện gì, như thể ông không biết rằng một con lợn lang bé đang
đi theo đằng sau ông.
“Anh sẽ phải hối tiếc-tiếc-tiếc,” ngỗng cái gọi.
Wilbur không quan tâm, nó tiếp tục bước theo xô cám.
“Anh sẽ nhớ tiếc tự do cho xem,” ngỗng cái kêu. “Một giờ tự do đáng giá cả
https://thuviensach.vn
một thùng tô-nô cám đó.”
Wilbur không quan tâm.
Khi ông Zuckerman tới chuồng lợn, ông trèo qua hàng rào và đổ cám vào
trong máng. Rồi ông kéo tấm gỗ long ra khỏi hàng rào, để có hẳn một cái lỗ
rộng cho Wilbur đi qua.
“Nghĩ lại đi, nghĩ lại đi!” ngỗng cái gào lên.
Wilbur không hề để tâm. Nó bước qua hàng rào vào trong sân quây của
mình. Nó đến bên máng và tợp một lèo cám là cám, chít sữa một cách thèm
khát và ngấu nghiến cái bánh nướng. Trở về nhà mình thật là tốt.
Trong khi Wilbur ăn, Lurvy mang tới một cái búa và mấy cái đinh 8-phân
và đóng lại tấm gỗ như cũ. Rồi anh ta và ông Zuckerman uể oải dựa vào
hàng rào và ông Zuckerman gãi lưng Wilbur bằng một cái que.
“Nó ra dáng một con lợn ghê,” Lurvy nói.
“Ờ, nó sẽ là một con lợn tốt đấy,” ông Zuckerman nói.
Wilbur nghe thấy những lời khen. Nó cảm thấy sữa ấm ở trong dạ. Nó cảm
thấy cái que gãi gãi dễ chịu dọc theo cái lưng ngứa ngáy của nó. Nó cảm
thấy bình yên và hạnh phúc và buồn ngủ. Đúng là một buổi chiều mệt nhọc.
Mới chỉ có bốn giờ nhưng Wilbur thì đã sẵn sàng đi nằm.
“Mình thật sự còn quá trẻ để ra ngoài đời một thân một mình,” nó vừa nghĩ
vừa đặt mình nằm xuống.
https://thuviensach.vn
Chương 4: CÔ ĐƠN
Ngày hôm sau trời mưa và u ám. Mưa rơi trên nóc khu chuồng và nhỏ giọt
đều đều xuống từ mái hiên. Mưa rơi trên sân khu chuồng quây và chạy
ngoằn ngoèo theo lối đi nơi đám cây kế và rau dền mọc lên. Mưa tạt tung
tóe vào cửa sổ nhà bếp của bà Zuckerman và xối ra ào ạt từ máng thoát
nước. Mưa rơi trên lưng lũ cừu khi chúng ăn cỏ trên bãi thả. Khi lũ cừu
đứng dưới mưa đã phát chán, chúng chậm chạp lần theo lối đi và trở về bãi
quây.
Mưa đã làm hỏng các kế hoạch của Wilbur. Wilbur dự tính sẽ ra ngoài, vào
hôm nay, và sẽ đào một cái lỗ mới trong sân quây. Nó cũng có các kế hoạch
khác nữa. Kế hoạch của nó cho cả ngày đại để là thế này:
Sáu rưỡi ăn bữa sáng. Sữa không kem, vỏ bánh, vụn cám, mẩu bánh rán,
bánh bột mì với vài giọt xi-rô thích còn dính bên trên, vỏ khoai tây, phần sót
lại của bánh pút-đinh sữa trứng với cả nho khô, và mấy mẩu bánh ngũ cốc
giòn.
Bảy giờ thì ăn xong bữa sáng.
Từ bảy đến tám giờ, Wilbur dự tính sẽ có cuộc nói chuyện với Templeton,
gã chuột sống ở dưới cái máng của nó. Nói chuyện với Templeton không
phải là việc gì đó quá thú vị trên đời nhưng còn hơn là không làm gì.
Từ tám đến chín giờ, Wilbur dự tính sẽ chợp mắt một tí ở bên ngoài dưới
ánh nắng.
Từ chín đến mười một giờ nó dự tính sẽ đào một cái lỗ, hoặc một cái rãnh,
https://thuviensach.vn
và có thể là tìm một cái gì đó hay hay đương bị lấp trong đất để ăn.
Từ mười một đến mười hai giờ nó dự tính sẽ đứng yên và ngắm bọn ruồi
trên các tấm ván, ngắm bọn ong trong cỏ ba lá, và ngắm bầy nhạn trong
không trung.
Mười hai giờ - giờ ăn trưa. Vụn cám, nước ấm, vỏ táo, nước thịt, vụn cà rốt,
vụn thịt ăn thừa, cháo ngô cũ, và cả một gói pho mát. Một giờ thì ăn xong
bữa trưa.
Từ một đến hai giờ, Wilbur dự tính đi ngủ.
Từ hai đến ba giờ, nó dự tính sẽ gãi những chỗ ngứa bằng cách cọ xát vào
bờ rào.
Từ ba đến bốn giờ, nó dự tính sẽ đứng im lìm và suy nghĩ xem sống là như
thế nào, và đợi chờ Fern.
Bốn giờ sẽ có bữa tối. Sữa không kem, đồ ăn, bánh sandwich còn sót từ bữa
trưa của Lurvy, vỏ mận, đầu thừa cái này, đuôi thẹo cái kia, khoai tây rán,
mứt cam chảy, tí tẹo cái này, tí tẹo cái kia, một miếng táo nướng, một mảnh
mặt dưới cái bánh ngọt.
Wilbur đi ngủ đã ngẫm nghĩ những kế hoạch nói trên.
Nó thức dậy lúc sáu giờ và thấy trời mưa, và dường như là nó không tài nào
chịu đựng nổi điều đó.
“Mình đã trù tính mọi thứ tuyệt vời, thế mà trời cứ phải mưa mới được,” nó
nói.
Nó đứng rầu rĩ một lúc trong chuồng. Rồi nó bước đến bên cửa và nhìn ra
https://thuviensach.vn
ngoài. Những hạt mưa táp vào mặt nó. Ngoài sân lạnh và ướt. Máng của nó
ngập mấy phân nước mưa. Templeton thì chẳng thấy đâu.
“Anh có ở đó không hả Templeton?” Wilbur gọi.
Không có tiếng trả lời. Đột nhiên Wilbur cảm thấy cô đơn và lẻ loi.
“Lại một ngày như mọi ngày,” nó rên rỉ. “Mình còn rất trẻ, mình chẳng có
ai làm bạn thực sự trong chuồng quây, còn Fern sẽ chẳng đến khi trời xấu
như thế này. Ôi, trời ơi!” Và Wilbur lại khóc nữa, lần thứ hai trong vòng hai
ngày.
Vào sáu rưỡi Wilbur nghe thấy tiếng xô xủng xoảng. Lurvy đang đứng
ngoài mưa, đang khuấy bữa sáng.
“Nào, lợn!” Lurvy nói.
Wilbur không hề nhúc nhích. Lurvy đổ cám, cạo xô, và đi khỏi. Anh ta nhận
thấy có gì đó không ổn với con lợn.
Wilbur không muốn thức ăn, nó muốn tình cảm. Nó muốn một người bạn một ai đó sẽ chơi với nó. Nó đề cập chuyện đó với ngỗng cái, con vật đang
ngồi im lặng trong góc chuồng cừu.
“Chị sẽ lại đây và chơi với tôi chứ?” nó hỏi.
“Xin lỗi, xin nỗi, xin lỗi,” con ngỗng cái nói. “Tôi đang ấp-ấp trứng của tôi.
Tám quả tất cả. Phải làm cho chúng nóng-óng-óng ấm. Tôi phải ở yên chỗ
này, tôi không phải là ả dài cổ tự-ự-ự do. Tôi không chơi nhởn khi có trứng
để ấp. Tôi đang mong có ngỗng con.”
“À vâng, tôi không nghĩ chị lại mong có chim gõ kiến,” Wilbur cay đắng
nói.
https://thuviensach.vn
Sau đó Wilbur lại gặng một con cừu non.
“Bạn sẽ vui lòng chơi với tôi chứ?” nó hỏi.
“Chắc chắn là không,” con cừu non nói. “Trước nhất, tôi không thể nào vào
trong chuồng của anh, vì tôi chưa đủ lớn để mà nhảy được qua hàng rào.
Thứ nhì, tôi không quan tâm đến lợn. Đối với tôi lợn còn kém cả chẳng là
gì.”
“Anh nói, kém cả chẳng là gì, có nghĩa là thế nào?” Wilbur đáp lại. “Tôi
không nghĩ rằng lại có thứ gì còn kém cả chẳng là gì. Chẳng là gì là ranh
giới tuyệt đối của sự chẳng là gì cả. Đó là cái thấp nhất mà anh có thể đạt
tới. Đó là đầu cùng của con đường. Làm sao lại có thứ gì kém cả chẳng là
gì? Nếu có một thứ gì đó mà kém cả chẳng là gì, thế thì chẳng là gì sẽ
không phải là chẳng là gì, nó là một cái gì đấy - cho dù chỉ là một mẩu tí tị
tì ti cái gì đấy. Còn nếu chẳng là gì thật sự là chẳng là gì, thì chẳng là gì làm
sao lại bao hàm một thứ còn kém hơn cả nó.”
“Ôi, im đi nào!” con cừu non nói. “Cứ tự đi mà chơi! Tôi không chơi với
lợn!”
https://thuviensach.vn
Buồn bã, Wilbur nằm xuống và lắng nghe cơn mưa. Chẳng mấy chốc nó
nhìn thấy gã chuột trèo xuống tấm ván nghiêng mà gã vẫn dùng như là cầu
thang.
“Anh sẽ chơi với tôi chứ, Templeton?” Wilbur hỏi.
“Chơi?” Templet...
CHARLOTTE VÀ WILBUR
E.B. WHITE
https://thuviensach.vn
Thông tin sách
Tên sách:
Charlotte Và Wilbur
Nguyên tác: Charlotte's Web
Tác giả: E.B.White
Dịch giả: Nguyễn Quế Dương
Công ty phát hành: Nhã Nam
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển: 300g
Kích thước: 13 x 19 cm
Số trang: 232
Ngày xuất bản: 03/2010
Giá bìa: 38.000₫
Thể loại: Kinh điển - Thiếu nhi
Thông tin ebook
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 15/05/2015
Dự án ebook #120 thuộc Tủ sách BOOKBT
Ebook này được thực hiện nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều
kiện mua sách!
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua sách ủng hộ nha!
https://thuviensach.vn
Giới thiệu
“Một cuốn sách xuất chúng dành cho thiếu nhi.” (The Times Literary
Supplement)
Wilbur, chú lợn xuân cứ đinh ninh mình sẽ vui hưởng thái bình mãi trong
trang trại nhà Zuckerman, thế nên, chú tưởng như phát cuồng lên được khi
biết rằng người ta sẽ giết thịt chú khi mùa đông tới... Mọi hy vọng của chú,
giờ đây, chỉ còn biết đổ dồn lại vào Charlotte, chị nhện xám vẫn tĩnh tại
giăng mắc ở trên chuồng lợn...
Charlotte và Wilbur, câu chuyện kể về việc một con nhện đã cứu sống con
lợn bạn mình như thế nào, là tác phẩm kinh điển của văn học thiếu nhi Mỹ;
và tình bạn của chúng đã được hàng triệu độc giả trên thế giới cùng chia sẻ.
Charlotte và Wilbur là cuốn sách gõ vào cánh cửa tưởng tượng của tuổi thơ,
với tất cả những ai đang là trẻ nhỏ và từng là trẻ nhỏ. Nó mang đến thế giới
kỳ diệu mà chỉ những cô bé biết khóc vì chú lợn kẹ sắp bị giết như Fern
mới thấu hiểu. Lắng đọng với nhiều tình tiết cảm động, như chuyện Fern đã
chăm sóc lợn Wilbur hồi nhỏ, cuộc chia tay cuối cùng giữa Charlotte và
Wilbur, và tình bạn nối tiếp với những đứa con, cháu, chắt của Charlotte sau
này...
Tác phẩm là thông điệp của lòng yêu thương, sự thủy chung son sắt. Điều
đó mang lại sự tươi mới cho Charlotte và Wilbur và được hàng triệu độc giả
trên thế giới chia sẻ.
“Điều cuốn sách kể chính là tình bạn ở trên đời, yêu mến và bảo vệ, phiêu
lưu và phép lạ, sống và chết, lòng tin và bội phản, sung sướng và đau khổ,
và sự trôi đi của thời gian. Là một tác phẩm thì nó gần như hoàn hảo, và gần
như kỳ diệu trong cái cách nó tựu thành.” -
(Eudora Welty, The New York
Times Book Review)
https://thuviensach.vn
Mục lục
Tác giả
Chương 1: TRƯỚC BỮA SÁNG
Chương 2: WILBUR
Chương 3: XỔNG CHUỒNG
Chương 4: CÔ ĐƠN
Chương 5: CHARLOTTE
Chương 6: NGÀY HÈ
Chương 7: TIN XẤU
Chương 8: CUỘC TRÒ CHUYỆN Ở NHÀ
Chương 9: WILBUR KHUẾCH KHOÁC
Chương 10: MỘT VỤ NỔ
Chương 11: PHÉP MÀU
Chương 12: CUỘC HỌP
Chương 13: TIẾN BỘ QUÁ
Chương 14: BÁC SĨ DORIAN
Chương 15: LŨ DẾ
Chương 16: ĐI HỘI CHỢ
Chương 17: ÔNG CẬU
Chương 18: SỰ MÁT MẺ CỦA BUỔI TỐI
Chương 19: BỌC TRỨNG
Chương 20: GIỜ CHIẾN THẮNG
Chương 21: NGÀY CUỐI CÙNG
Chương 22: GIÓ ẤM
https://thuviensach.vn
Tác giả
E.B.White sinh ở Mount Vernon, New York. Ông tốt nghiệp trường Cornell
Univesity năm 1921, rồi vừa du lịch vừa làm nhiều nghề khác nhau, và cuối
cùng làm cho tạp chí New Yorker. Ông nuôi động vật trong trang trại của
mình ở Maine, và một vài sinh vật đó đã trở thành những nhân vật trong các
truyện và sách của ông. Năm 1970 E.B. White đã nhận huy chương Laura
Ingalls Wilder, được Hiệp hội Thư viện Mỹ trao năm năm một lần cho
những cống hiến nổi bật đối với văn học thiếu nhi.
E.B. White mất năm 1985
https://thuviensach.vn
Chương 1: TRƯỚC BỮA SÁNG
“Bố mang rìu đi đâu vậy?” Fern hỏi mẹ khi hai mẹ con dọn bàn chuẩn bị
bữa sáng. “Ra chuồng lợn,” bà Arable trả lời. “Lũ lợn con mới đẻ đêm hôm
qua.”
“Con không hiểu bố cần rìu làm gì,” Fern, cô bé mới có tám tuổi, tiếp tục
hỏi.
“À,” mẹ cô nói, “có một con lợn kẹ. Nó rất bé và yếu, nó sẽ quặt quẹo
chẳng bao giờ lớn lên nổi. Vì vậy bố con quyết định giải thoát cho nó.”
“Giải thoát cho nó?” Fern thét lên. “Nghĩa là giết chết nó? Chỉ vì nó nhỏ
hơn những con khác?”
Bà Arable đặt liễn kem lên bàn. “Đừng có gào lên, Fern!” bà nói. “Bố con
làm thế là đúng. Con lợn đằng nào rồi cũng sẽ chết.”
https://thuviensach.vn
Fern xô một cái ghế cho khỏi chắn đường và chạy ra ngoài. Cỏ ướt át và
mặt đất đượm hương vị của mùa xuân. Khi Fern đuổi kịp được bố thì đôi
giày của cô bé đã ướt đẫm.
“Xin bố đừng giết nó!” cô nức nở. “Như thế thật bất công.”
Ông Arable dừng bước.
“Fern,” ông nói nhẹ nhàng, “con phải học cách kiềm chế bản thân mới
được.”
“Kiềm chế bản thân?” Fern gào lên. “Đây là chuyện sống và chết, thế mà bố
lại bảo con kiềm chế bản thân.”
Nước mắt trào xuống má cô bé và cô giữ lấy cái rìu rồi cố giằng nó ra khỏi
tay bố.
“Fern,” ông Arable nói, “bố hiểu rõ việc nuôi đàn lợn hơn con nhiều. Một
https://thuviensach.vn
con lợn kẹ sẽ gây ra phiền toái. Giờ thì hãy đi đi!”
“Nhưng như thế là bất công,” Fern khóc. “Con lợn đâu có lỗi gì nếu nó sinh
ra đã bị nhỏ con, đúng không? Nếu con mà cũng bị nhỏ lúc sinh ra, thì bố
có giết chết con không?”
Ông Arable cười. “Dĩ nhiên là không,” ông nói, và nhìn con gái vẻ âu yếm.
“Khác hẳn nhau chứ. Một bé gái là một bé gái, còn một con lợn kẹ thì chỉ là
một con lợn kẹ.”
“Con không thấy có gì khác nhau cả,” Fern trả lời, tay vẫn níu lấy cái rìu.
“Đây là chuyện bất công tồi tệ nhất mà con từng biết.”
Một vẻ lạ lùng thoáng hiện trên khuôn mặt John Arable. Ông có vẻ như
cũng sắp khóc đến nơi.
“Thôi được,” ông nói. “Con quay lại nhà đi rồi tí nữa trở vào bố sẽ mang
cho con lợn kẹ. Bố sẽ để con cho nó bú bằng chai, như nuôi em bé vậy. Rồi
con sẽ thấy con lợn sẽ gây phiền toái ra sao.”
Khi ông Arable quay trở lại nhà, chừng nửa tiếng sau, ông ôm trong tay một
cái hộp các-tông. Ở trên gác Fern đang thay giày. Trên bàn ăn trong bếp bữa
sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng, và căn phòng sực mùi cà phê, thịt lợn muối
xông khói, vữa ẩm, và khói củi từ trong bếp lò.
“Để trên ghế của nó ấy!” bà Arable nói. Ông Arable đặt cái hộp các-tông
xuống chỗ của Fern. Rồi ông tới chỗ chậu rửa, rửa tay rồi lau tay bằng khăn
lau.
Fern từ cầu thang chầm chậm đi xuống. Mắt cô bé đỏ hoe vì khóc. Khi cô
đến bên ghế ngồi của mình, cái hộp các-tông rung lên, và có tiếng động sột
soạt. Fern nhìn bố. Rồi cô bé mở cái nắp hộp ra. Và, ở bên trong, đang nhìn
https://thuviensach.vn
cô, chính là con lợn mới đẻ. Một con lợn trắng. Ánh nắng ban mai chiếu
qua hai cái tai của nó, khiến chúng hồng lên.
“Của con đấy,” ông Arable nói. “Thế là nó thoát không phải chết yểu. Mong
rằng Chúa không phạt bố vì sự ngốc nghếch này.”
Fern không tài nào rời được mắt khỏi con lợn tí xíu. “Ôi,” cô bé thầm thì.
“Ôi, nhìn nó kìa! Nó thật hoàn hảo.”
Cô bé đậy nắp hộp lại cẩn thận. Đầu tiên cô thơm bố, sau rồi cô thơm mẹ.
Rồi cô lại mở nắp hộp ra, nhấc con lợn lên, rồi áp sát nó vào má. Đúng lúc
đó thì thằng anh Avery của cô bước vào phòng. Avery lên mười. Nó vũ
trang cực kỳ ác liệt - một tay súng hơi, một tay dao gỗ.
“Cái gì thế?” nó hỏi. “Fern có cái gì thế?”
“Em nó có khách phải cho ăn sáng,” bà Arable nói. “Đi rửa mặt rửa tay đi,
Avery!”
“Xem cái nào!” thằng Avery đặt súng xuống nói. “Cái loại này mà cũng gọi
là lợn ư? Thật là một loại lợn hay nhỉ - không khác gì một con chuột bạch.”
“Đi rửa ráy và ăn sáng đi, Avery!” mẹ nó nói. “Xe buýt trường sẽ đến trong
https://thuviensach.vn
vòng nửa tiếng nữa đấy.”
“Bố, cho con một con lợn nữa nhé?” thằng Avery nói.
“Không, bố chỉ phát lợn cho những người dậy sớm thôi,” ông Arable nói.
“Fern dậy từ rạng sáng, cố gắng xóa bỏ bất công trên đời. Thế cho nên em
nó mới được một con lợn. Dĩ nhiên là lợn kẹ, nhỏ thôi, nhưng dù sao cũng
vẫn là lợn. Điều đó chứng tỏ việc người ta ra khỏi giường ngay tức thì có
thể có ích lợi như thế nào. Thôi ăn đi!”
Nhưng Fern không thể ăn chừng nào con lợn của cô chưa được uống sữa.
Bà Arable tìm được một cái chai cho trẻ con bú và một núm vú bằng cao su.
Bà rót sữa ấm vào chai, lắp cái núm vào miệng chai, rồi đưa cho Fern. “Con
cho nó ăn sáng đi!” bà nói.
Một phút sau, Fern đã ngồi phệt xuống sàn trong góc bếp với bé lợn trong
lòng, và dạy nó cách bú chai. Con lợn, dù bé tí ti, nhưng cũng háu ăn và
mút rất ghê.
Xe buýt trường đã toét còi ở ngoài đường.
https://thuviensach.vn
“Chạy nhanh!” bà Arable ra lệnh, đoạn bế lấy con lợn của Fern và nhét vào
tay cô bé một cái bánh rán. Thằng Avery chộp khẩu súng của nó và một cái
bánh rán nữa.
Bọn trẻ chạy ra ngoài đường và trèo lên xe buýt. Fern chẳng để ý đến đứa
nào trong xe. Cô chỉ ngồi và nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ rằng thế giới này
thật thiêng liêng làm sao và cô sao lại may mắn đến thế khi được toàn
quyền trông coi một con lợn. Khi chiếc xe buýt đến trường, Fern đã đặt
xong tên cho con lợn của mình, sau khi đã chọn được cái tên đẹp nhất mà
cô có thể nghĩ ra.
“Tên nó là Wilbur,” cô thì thầm với chính mình.
Cô vẫn tơ tưởng đến con lợn khi thầy giáo hỏi: “Fern, thủ phủ của tiểu bang
Pennsylvania là gì?”
“Wilbur,” Fern mơ màng trả lời. Bọn học trò cười khúc khích. Fern ngượng.
https://thuviensach.vn
Chương 2: WILBUR
Fern yêu Wilbur hơn tất thảy. Cô thích vuốt ve nó, cho nó ăn, đặt nó lên
giường. Mỗi sáng, ngay khi thức dậy, cô đã hâm nóng sữa của nó, đeo tạp
dề cho nó, và giữ chai sữa cho nó bú. Mỗi chiều, khi xe buýt trường dừng
lại trước nhà, cô nhảy xuống và chạy vào bếp chuẩn bị cho nó một chai sữa
nữa. Giờ ăn tối cô lại cho nó ăn, và lại ăn nữa trước khi đi ngủ. Bà Arable
cho nó ăn mỗi ngày vào khoảng giữa trưa, khi Fern ở trường. Wilbur khoái
sữa của nó lắm, và nó càng thích mê nữa khi chính Fern hâm nóng sữa cho
nó. Nó sẽ đứng và nhìn cô bằng một cái nhìn tha thiết.
Trong những ngày đầu đời, Wilbur được phép sống trong một cái hộp để
gần bếp lò ở trong bếp. Sau đó, khi bà Arable phàn nàn, nó được chuyển
sang một cái hộp lớn hơn ở trong lán chứa củi. Sau hai tuần tuổi, nó bị đưa
ra ngoài. Đó là mùa táo ra hoa, trời ấm dần lên mỗi ngày. Ông Arable rào
một khu nhỏ đặc biệt cho Wilbur ở dưới cây táo, làm cho nó một cái hộp gỗ
rộng đầy rơm, có khoét cửa để nó chui ra chui vào tùy thích.
“Ban đêm nó không bị lạnh chứ ạ?” Fern hỏi.
“Không,” bố cô nói. “Con cứ xem rồi sẽ thấy nó làm gì.”
Mang một chai sữa, Fern ngồi xuống dưới cây táo trong rào quây. Wilbur
chạy đến với cô và cô giữ chai sữa cho con lợn bú. Khi nó bú đến giọt cuối
cùng, nó ủn ỉn và gà gật đi vào trong chuồng. Fern ngó kỹ vào bên trong.
Wilbur đang dũi rơm bằng mõm. Chỉ một lúc, nó đã dũi được một cái hang
trong đống rơm. Nó trườn vào cái hang và biến mất trong đám rơm phủ.
Fern rất hoan hỉ. Cô thấy yên tâm vì biết rằng bé lợn của cô ngủ được ủ kín
và ấm áp.
https://thuviensach.vn
Mỗi sáng sau bữa ăn, Wilbur ụt ịt ra ngoài đường cùng Fern và cùng đợi với
cô cho đến khi xe buýt tới. Cô sẽ vẫy tay tạm biệt nó, và nó sẽ đứng đó,
ngắm xe buýt cho đến khi cái xe mất dạng sau một chỗ ngoặt. Khi Fern ở
trường, Wilbur bị nhốt trong khu rào quây của nó. Nhưng ngay khi cô về
nhà vào buổi chiều, cô đã dẫn nó ra ngoài và nó sẽ theo chân cô khắp mọi
chỗ. Nếu cô vào nhà, nó cũng vào. Nếu cô lên gác, nó sẽ đứng đợi ở bậc cầu
thang dưới cùng cho đến khi cô lại đi xuống. Nếu cô lấy búp bê cho vào xe
đẩy đi dạo, Wilbur cũng đi theo. Thỉnh thoảng, trong những cuộc đi như
thế, Wilbur hơi bị mệt, thế là Fern sẽ bế nó lên, đặt nó vào trong xe cùng
với búp bê. Nó khoái như vậy. Và nếu nó mệt quá thể, nó sẽ nhắm nghiền
mắt lại và ngủ thiếp đi dưới tấm chăn của búp bê. Trông nó thật duyên khi
nó nhắm mắt, bởi lẽ mi nó thật dài. Con búp bê cũng nhắm mắt nữa và Fern
sẽ đẩy xe rất chậm rất nhẹ để không làm thức giấc lũ nhỏ của cô.
https://thuviensach.vn
Một buổi chiều ấm áp, Fern và Avery bận đồ tắm và đi ra suối bơi. Wilbur
lẽo đẽo theo sau chân Fern. Khi cô lội xuống suối, Wilbur cũng theo xuống
cùng. Nó thấy nước lạnh quá chừng - quá là lạnh so với sở thích của nó. Vì
thế trong khi bọn trẻ bơi và chơi và té nước vào nhau, thì Wilbur khoan
khoái vầy người trong bùn bên bờ suối, ở đó vừa ấm vừa ẩm và tuyệt vời là
dính và nhớp nháp.
Mỗi ngày qua là một ngày hạnh phúc, và mỗi đêm qua là một đêm yên bình.
Wilbur thường được nông dân gọi là một con lợn xuân, đơn giản có nghĩa
rằng nó được đẻ ra vào mùa xuân. Khi nó được năm tuần tuổi, ông Arable
nói giờ thì nó đủ lớn để bán được rồi, và sẽ phải bán đi thôi. Fern suy sụp và
khóc lóc. Nhưng bố cô cương quyết về việc này. Wilbur lại càng ăn tợn
hơn; nó bắt đầu ăn các thứ thực phẩm đầu thừa đuôi thẹo thêm vào với sữa.
Ông Arable không muốn nuôi nó thêm nữa. Ông đã bán hết cả mười anh chị
em của Wilbur rồi.
“Phải bán nó thôi, Fern,” ông nói. “Con đã được chơi trò nuôi lợn con rồi
còn gì, mà Wilbur thì đâu còn là lợn con nữa, và nó đằng nào cũng sẽ phải
bán.”
“Hãy gọi cho nhà Zuckerman,” bà Arable gợi ý cho Fern. “Nhà chú Homer
của con thỉnh thoảng vẫn nuôi lợn đấy. Và nếu như Wilbur đến ở chỗ đó,
con có thể đi bộ xuống đấy mà thăm nó bao nhiêu tùy thích.”
“Con biết đòi chú ấy bao nhiêu tiền đây?” Fern hỏi.
“À,” bố cô nói, “nó là một con lợn còi. Hãy nói với chú Homer là con có
một con lợn muốn bán với giá sáu đô la, xem chú ấy bảo gì.”
Mọi việc nhanh chóng được an bài. Fern gọi điện và gặp thím Edith, và
thím Edith kêu chú Homer, và chú Homer từ chuồng quây chạy vào nói
https://thuviensach.vn
chuyện với Fern. Khi chú nghe thấy giá chỉ là sáu đô la, chú nói chú sẽ mua
con lợn. Ngày hôm sau Wilbur đã bị rời khỏi căn nhà của nó dưới cây táo
để đến sống ở đống phân trong nhà kho khu chuồng quây nhà Zuckerman.
https://thuviensach.vn
Chương 3: XỔNG CHUỒNG
Khu chuồng quây rất rộng. Và nó rất cũ. Nó có mùi cỏ khô và nó có mùi
phân. Nó có mùi mồ hôi của lũ ngựa mệt mỏi và hơi thở ngọt ngào tuyệt
diệu của lũ bò nhẫn nại. Nó thường xuyên có một thứ mùi yên bình - như
thể là chẳng có điều gì tồi tệ có thể xảy ra nữa trên đời. Nó có mùi hạt ngũ
cốc và mùi xi đánh yên cương và mùi mỡ bôi trục xe và mùi ủng cao su và
mùi dây thừng mới. Và bất cứ khi nào con mèo được cho một cái đầu cá để
ăn, khu chuồng lại có mùi cá. Nhưng hầu như là nó có mùi cỏ khô, bởi cỏ
khô thì luôn có trong gác xép lớn ở trên đầu. Và cỏ khô thì luôn được ném
xuống cho lũ bò và lũ ngựa và lũ cừu.
Khu chuồng quây ấm áp một cách dễ chịu vào mùa đông khi mà lũ súc vật
hầu hết thời gian đều ở trong chuồng, và nó mát mẻ một cách dễ chịu vào
mùa hè khi các cửa lớn được mở rộng ra đón gió nhẹ. Khu chuồng quây có
chuồng ở trên sàn chính cho lũ ngựa kéo, có chỗ buộc ở trên sàn chính cho
lũ bò, có một chỗ quây cừu ngay phía dưới cho lũ cừu, một chuồng lợn
ngay phía dưới cho Wilbur, và có đủ mọi thứ mà bạn vẫn thấy trong các khu
chuồng quây: thang, đá mài, chĩa, mỏ-lết, hái, máy xén cỏ, xẻng xúc tuyết,
rìu tay, xô đựng sữa, thùng đựng nước, vỏ bao đựng hạt giống, bẫy chuột
han rỉ. Đó là kiểu chuồng quây mà chim nhạn thích vào làm tổ. Đó là kiểu
chuồng quây mà trẻ con thích vào chơi. Và sở hữu tất tật những thứ ấy
chính là chú của Fern, ông Homer L. Zuckerman.
https://thuviensach.vn
Nhà mới của Wilbur ở phía dưới chuồng quây, ngay bên dưới lũ bò. Ông
Zuckerman hiểu rằng đống phân là một chỗ tốt để nuôi lợn con. Lợn cần
được ấm, mà ở dưới đây, phía Nam chỗ nhà kho khu chuồng quây này thì
thật là ấm và dễ chịu.
Fern hầu như ngày nào cũng đến thăm nó. Cô bé tìm được một cái ghế đẩu
dùng để vắt sữa cũ kỹ đã bị bỏ đi, và cô đặt cái ghế ở trong chỗ quây cừu
liền kề chuồng của Wilbur. Ở đó cô bé ngồi yên lặng suốt những buổi chiều
dài dặc, nghĩ ngợi và lắng nghe và quan sát Wilbur. Lũ cừu nhanh chóng
quen cô và tin tưởng cô. Nhà ngỗng, cùng ở với lũ cừu, cũng thế. Tất cả các
con vật đều tin tưởng cô, cô bé trầm lặng và thân thiện đến thế. Ông
Zuckerman không cho cô đem Wilbur ra ngoài, và ông cũng không cho cô
được vào trong chuồng lợn. Nhưng ông bảo Fern rằng cô có thể cứ ngồi
trên ghế và nhìn Wilbur bao nhiêu lâu tùy thích. Chỉ cần ở bên con lợn là cô
bé đã vui, và con lợn cũng vui khi biết rằng cô đang ngồi đó, ngay ngoài
chuồng nó. Mà con lợn cũng chẳng bao giờ có tí thú vui nào - chẳng đi dạo,
chẳng đi xe, chẳng tắm bùn.
Một buổi chiều tháng Sáu, khi Wilbur đã gần hai tháng tuổi, nó lang thang
https://thuviensach.vn
ra bãi rào nhỏ của nó ở ngoài khu chuồng. Fern hãy còn chưa tới, như lệ
thường. Wilbur đứng dưới nắng, cảm thấy cô đơn và buồn chán.
“Quanh đây chẳng bao giờ có gì để làm,” nó nghĩ. Nó bước chậm chạp tới
máng ăn của nó và ngửi hít xem có gì còn sót lại từ bữa trưa không. Nó tìm
thấy một miếng nhỏ vỏ khoai tây và ăn liền. Lưng nó bị ngứa, vì thế nó dựa
vào hàng rào và cọ xát vào mấy tấm ván. Khi nó đã cọ chán, nó lại vào
trong chuồng, trèo lên đỉnh đống phân, và ngồi xuống. Nó không cảm thấy
buồn đi ngủ, nó không cảm thấy muốn đào bới, nó phát chán đứng yên, phát
chán nằm xuống. “Mình mới chưa đầy hai tháng tuổi và mình đã phát chán
cuộc sống,” nó nói. Nó lại bước ra ngoài bãi rào lần nữa.
“Khi mình ra ngoài này,” nó nói, “thì chẳng có chỗ nào khác để đi ngoài
quay vào. Khi mình đã vào chuồng, thì chẳng có chỗ nào khác để đi ngoài
trở ra bãi rào.”
“À đó mới thật là sai đấy, anh bạn ạ, anh bạn ạ,” một giọng nói cất lên.
Wilbur nhìn qua hàng rào và thấy ngỗng cái đứng đó.
“Anh chẳng việc gì phải ở trong cái bãi quây bẩn-tí-hin bẩn-tí-hin bẩn-tí-hin
đó,” con ngỗng nói, có vẻ hơi bị nhanh quá. “Một tấm gỗ bị long đấy. Húc
mạnh vào, húc-húc-húc mạnh vào, và phóng ra ngoài!”
“Cái gì?” Wilbur nói. “Nói chậm thôi xem nào!”
“Khéo-khéo-khéo, khéo tôi cứ phải lặp đi lặp lại mãi,” ngỗng cái nói, “tôi
gợi ý rằng anh hãy ra ngoài. Ở ngoài rất tuyệt.”
“Có phải chị nói một tấm ván bị long?”
“Phải tôi nói, phải tôi nói,” con ngỗng nói.
https://thuviensach.vn
Wilbur tiến lại gần hàng rào và thấy ngỗng cái nói đúng - một tấm ván bị
long. Nó cúi thấp đầu xuống, nhắm mắt lại, và húc. Tấm ván bung ra. Trong
một phút, nó đã lách qua hàng rào và đứng giữa đám cỏ tốt bượp ngoài bãi
quây của nó.
Ngỗng cái tấm tắc.
“Được tự do cảm thấy thế nào?” nó hỏi.
“Tôi thích,” Wilbur nói. “Nghĩa là, tôi cho rằng tôi thích.” Thực ra, Wilbur
thấy kỳ quặc thế nào ấy khi ở ngoài bãi quây của nó, chẳng có cái gì che
chắn nó với thế giới rộng lớn.
“Chị nghĩ tôi nên đi đâu thì tốt?”
“Bất cứ đâu anh thích, bất cứ đâu anh thích,” ngỗng cái nói. “Chạy quá
xuống vườn cây ăn quả, mà lật rễ cỏ lên! Chạy quá xuống vườn rau, mà đào
bới củ cải! Hãy đào bới tất tật! Xơi cỏ! Tìm ngô! Tìm yến mạch! Cứ xéo
cho hết sạch! Vừa uốn vừa éo, vừa nhún vừa nhảy! Hãy chạy qua vườn cây
và tản bộ trong rừng! Thế giới mới tuyệt làm sao, khi mà ta còn trẻ.”
“Tôi rõ rồi,” Wilbur trả lời. Nó nhẩy cẫng lên trên không, cuộn người, chạy
vài bước, dừng lại, nhìn xung quanh, ngửi hít những mùi vị của buổi chiều,
thế rồi bắt đầu đi xuyên qua vườn cây ăn quả. Dừng lại dưới bóng một cây
táo, nó dúi cái mõm rất khỏe của nó xuống đất và bắt đầu dũi, đào, và lật rễ
lên. Nó cảm thấy rất hạnh phúc. Nó đã bươi được một khoảnh đất kha khá
mà không hề có ai nhận ra. Bà Zuckerman là người đầu tiên nhìn thấy nó.
Bà thấy nó qua cửa sổ nhà bếp, và ngay tức thì bà gọi váng mấy người đàn
ông.
“Ho-mer!” bà kêu. “Lợn xổng! Lurvy! Lợn xổng! Homer! Lurvy! Lợn
xổng. Nó ở dưới cây táo kia kìa.”
https://thuviensach.vn
“Rắc rối bắt đầu rồi đây,” Wilbur nghĩ. “Giờ thì mình sẽ bị tóm là cái chắc.”
Ngỗng cái nghe thấy huyên náo và chính nó cũng bắt đầu la hét. “Chạychạy-chạy xuống đồi, vào ngay rừng, ngay rừng!” nó hét lên với Wilbur.
“Họ sẽ không-không-không bao giờ tóm được cậu trong rừng.”
Con chó cốc tai quýp nghe thấy náo động nên đã chạy từ trong khu chuồng
ra để tham gia đuổi bắt. Ông Zuckerman nghe thấy, và ông chạy ra từ kho
để máy móc nơi ông đang sửa dụng cụ. Lurvy, anh người làm, nghe thấy ầm
ĩ, đã chạy lên từ khoảnh đất trồng măng tây nơi anh đang nhổ cỏ dại. Mọi
người ai cũng tiến về phía Wilbur và Wilbur chẳng biết phải làm gì. Rừng
dường như còn xa mới tới, và dù sao đi nữa, nó cũng chưa bao giờ ở trong
rừng cả và không chắc là nó có thích hay không.
“Đi vòng ra đằng sau nó ấy, Lurvy,” ông Zuckerman nói, “và lùa nó về phía
khu chuồng! Mà nhẹ nhàng thôi-đừng dồn ép nó! Tôi sẽ đi lấy một xô
cám.”
Tin Wilbur xổng chuồng lan ra nhanh chóng giữa bọn súc vật trong khu. Bất
cứ khi nào một con vật xổng ra khỏi trang trại nhà Zuckerman, thì đó là một
sự kiện đáng quan tâm đối với mọi con khác. Ngỗng cái la lên cho con bò ở
https://thuviensach.vn
gần nhất rằng Wilbur đã tự do, và chẳng mấy chốc tất cả lũ bò đều biết. Thế
rồi một con trong lũ bò nói với một con trong lũ cừu, và chẳng mấy chốc tất
cả lũ cừu đều biết. Bọn cừu con biết chuyện từ mẹ chúng. Lũ ngựa, trong
các ngăn chuồng, đã dỏng tai chúng lên khi nghe ngỗng cái la hét; và chẳng
mấy chốc lũ ngựa cũng biết đang xảy ra chuyện gì. “Wilbur xổng ra ngoài,”
cả bọn nói. Mọi con vật cùng lắc lư cái đầu rồi trở nên phấn khích khi biết
rằng một trong số các bạn của nó đã được tự do và không còn bị quây nhốt
hay trói chặt nữa.
Wilbur chẳng biết phải làm gì hay là phải chạy theo lối nào. Cứ như thể là
tất cả mọi người đều săn đuổi nó. “Nếu tự do chính là như thế này,” nó
nghĩ, “thì mình tin chẳng thà mình cứ bị nhốt trong bãi quây của mình còn
hơn.”
Con chó cốc tai quýp xồ ra từ một phía bên sườn nó, Lurvy anh người làm
vọt ra từ phía bên kia. Bà Zuckerman đã đứng chặn nó phòng khi nó xộc
vào vườn rau, và bây giờ đây ông Zuckerman đang tiến đến chỗ nó mang
theo một cái xô. “Thế này thì thật kinh khủng,” Wilbur nghĩ. “Tại sao Fern
không tới?” Nó bắt đầu khóc.
Ngỗng cái liền nắm lấy quyền chỉ huy và bắt đầu ra lệnh.
“Đừng có đứng ì ra đấy, Wilbur! Luồn lách đi, luồn lách đi!” con ngỗng cái
hét lên. “Nhảy xung quanh, chạy về phía tôi đây, lạng tới lạng lui, lạng tới
lạng lui, lạng tới lạng lui! Phóng vào hẳn rừng! Quay và ngoắt!”
Con chó cốc tai quýp nhảy xổ vào chân sau Wilbur. Wilbur vọt lên và chạy.
Lurvy vươn tay ra và vồ. Bà Zuckerman la hét Lurvy. Ngỗng cái hoan hô
Wilbur. Wilbur lẩn qua hai chân Lurvy. Lurvy trượt mất Wilbur và vồ phải
con chó cốc. “Làm hay lắm, làm hay lắm!” ngỗng cái kêu. “Thử lần nữa
xem, thử lần nữa xem!”
“Chạy xuống đồi!” lũ bò gợi ý.
https://thuviensach.vn
“Chạy về phía tôi!” ngỗng đực hét.
“Chạy lên đồi!” lũ cừu la.
“Quay và ngoắt!” ngỗng cái kêu.
“Nhún và nhảy!” gà trống nói.
“Coi chừng Lurvy!” lũ bò gọi.
“Coi chừng Zuckerman!” ngỗng đực hét.
“Cẩn thận con chó!” lũ cừu la.
“Nghe tôi đây, nghe tôi đây!” ngỗng cái thét.
Sự rùm beng này khiến Wilbur tội nghiệp mụ mị và bàng hoàng cả người.
https://thuviensach.vn
Nó không thích là trung tâm của tất cả sự om xòm này. Nó cố gắng làm theo
những chỉ dẫn mà bạn bè mách bảo, nhưng nó không thể vừa chạy xuống
đồi lại vừa chạy lên đồi, và nó không thể nào quay và ngoắt một khi đang
nhún và nhảy, và nó khóc dữ đến nỗi nó gần như chẳng thấy được chuyện gì
đang diễn ra. Xét cho cùng, Wilbur là một con lợn hãy còn bé - thật vẫn
chẳng khác nào lợn con. Nó ước giá Fern ở đó để bế nó trong vòng tay và
an ủi nó. Khi nó trông lên, và thấy ông Zuckerman đứng khá gần nó, xách
một xô cám nóng, nó cảm thấy yên lòng. Nó giương cao mũi và ngửi hít.
Cái mùi thật là ngon - sữa nóng, vỏ khoai tây, bột mì, vụn ngô Kellogg, và
một cái bánh nướng xốp còn lại từ bữa sáng của nhà Zuckerman.
“Nào lợn, lại đây!” ông Zuckerman nói, đập đập vào cái xô. “Nào lợn, lại
đây!”
Wilbur tiến một bước về phía cái xô.
“Chớ-chớ-chớ!” ngỗng cái nói. “Đó là ngón xô cũ rích, Wilbur. Chớ để bị
hạ, chớ để bị hạ! Ông ta đang cố lừa anh trở về cái chỗ quây nhốt-ốt. Ông ta
đang đánh vào cái dạ dày của anh.”
Wilbur không quan tâm. Thức ăn tỏa mùi ngon tuyệt. Nó dấn thêm bước
nữa về phía cái xô.
“Nào lợn, nào lợn!” ông Zuckerman nói bằng một giọng hiền hòa, và bắt
đầu đi từ từ về phía khu rào quây, nhìn khắp xung quanh với vẻ cứ như
không có chuyện gì, như thể ông không biết rằng một con lợn lang bé đang
đi theo đằng sau ông.
“Anh sẽ phải hối tiếc-tiếc-tiếc,” ngỗng cái gọi.
Wilbur không quan tâm, nó tiếp tục bước theo xô cám.
“Anh sẽ nhớ tiếc tự do cho xem,” ngỗng cái kêu. “Một giờ tự do đáng giá cả
https://thuviensach.vn
một thùng tô-nô cám đó.”
Wilbur không quan tâm.
Khi ông Zuckerman tới chuồng lợn, ông trèo qua hàng rào và đổ cám vào
trong máng. Rồi ông kéo tấm gỗ long ra khỏi hàng rào, để có hẳn một cái lỗ
rộng cho Wilbur đi qua.
“Nghĩ lại đi, nghĩ lại đi!” ngỗng cái gào lên.
Wilbur không hề để tâm. Nó bước qua hàng rào vào trong sân quây của
mình. Nó đến bên máng và tợp một lèo cám là cám, chít sữa một cách thèm
khát và ngấu nghiến cái bánh nướng. Trở về nhà mình thật là tốt.
Trong khi Wilbur ăn, Lurvy mang tới một cái búa và mấy cái đinh 8-phân
và đóng lại tấm gỗ như cũ. Rồi anh ta và ông Zuckerman uể oải dựa vào
hàng rào và ông Zuckerman gãi lưng Wilbur bằng một cái que.
“Nó ra dáng một con lợn ghê,” Lurvy nói.
“Ờ, nó sẽ là một con lợn tốt đấy,” ông Zuckerman nói.
Wilbur nghe thấy những lời khen. Nó cảm thấy sữa ấm ở trong dạ. Nó cảm
thấy cái que gãi gãi dễ chịu dọc theo cái lưng ngứa ngáy của nó. Nó cảm
thấy bình yên và hạnh phúc và buồn ngủ. Đúng là một buổi chiều mệt nhọc.
Mới chỉ có bốn giờ nhưng Wilbur thì đã sẵn sàng đi nằm.
“Mình thật sự còn quá trẻ để ra ngoài đời một thân một mình,” nó vừa nghĩ
vừa đặt mình nằm xuống.
https://thuviensach.vn
Chương 4: CÔ ĐƠN
Ngày hôm sau trời mưa và u ám. Mưa rơi trên nóc khu chuồng và nhỏ giọt
đều đều xuống từ mái hiên. Mưa rơi trên sân khu chuồng quây và chạy
ngoằn ngoèo theo lối đi nơi đám cây kế và rau dền mọc lên. Mưa tạt tung
tóe vào cửa sổ nhà bếp của bà Zuckerman và xối ra ào ạt từ máng thoát
nước. Mưa rơi trên lưng lũ cừu khi chúng ăn cỏ trên bãi thả. Khi lũ cừu
đứng dưới mưa đã phát chán, chúng chậm chạp lần theo lối đi và trở về bãi
quây.
Mưa đã làm hỏng các kế hoạch của Wilbur. Wilbur dự tính sẽ ra ngoài, vào
hôm nay, và sẽ đào một cái lỗ mới trong sân quây. Nó cũng có các kế hoạch
khác nữa. Kế hoạch của nó cho cả ngày đại để là thế này:
Sáu rưỡi ăn bữa sáng. Sữa không kem, vỏ bánh, vụn cám, mẩu bánh rán,
bánh bột mì với vài giọt xi-rô thích còn dính bên trên, vỏ khoai tây, phần sót
lại của bánh pút-đinh sữa trứng với cả nho khô, và mấy mẩu bánh ngũ cốc
giòn.
Bảy giờ thì ăn xong bữa sáng.
Từ bảy đến tám giờ, Wilbur dự tính sẽ có cuộc nói chuyện với Templeton,
gã chuột sống ở dưới cái máng của nó. Nói chuyện với Templeton không
phải là việc gì đó quá thú vị trên đời nhưng còn hơn là không làm gì.
Từ tám đến chín giờ, Wilbur dự tính sẽ chợp mắt một tí ở bên ngoài dưới
ánh nắng.
Từ chín đến mười một giờ nó dự tính sẽ đào một cái lỗ, hoặc một cái rãnh,
https://thuviensach.vn
và có thể là tìm một cái gì đó hay hay đương bị lấp trong đất để ăn.
Từ mười một đến mười hai giờ nó dự tính sẽ đứng yên và ngắm bọn ruồi
trên các tấm ván, ngắm bọn ong trong cỏ ba lá, và ngắm bầy nhạn trong
không trung.
Mười hai giờ - giờ ăn trưa. Vụn cám, nước ấm, vỏ táo, nước thịt, vụn cà rốt,
vụn thịt ăn thừa, cháo ngô cũ, và cả một gói pho mát. Một giờ thì ăn xong
bữa trưa.
Từ một đến hai giờ, Wilbur dự tính đi ngủ.
Từ hai đến ba giờ, nó dự tính sẽ gãi những chỗ ngứa bằng cách cọ xát vào
bờ rào.
Từ ba đến bốn giờ, nó dự tính sẽ đứng im lìm và suy nghĩ xem sống là như
thế nào, và đợi chờ Fern.
Bốn giờ sẽ có bữa tối. Sữa không kem, đồ ăn, bánh sandwich còn sót từ bữa
trưa của Lurvy, vỏ mận, đầu thừa cái này, đuôi thẹo cái kia, khoai tây rán,
mứt cam chảy, tí tẹo cái này, tí tẹo cái kia, một miếng táo nướng, một mảnh
mặt dưới cái bánh ngọt.
Wilbur đi ngủ đã ngẫm nghĩ những kế hoạch nói trên.
Nó thức dậy lúc sáu giờ và thấy trời mưa, và dường như là nó không tài nào
chịu đựng nổi điều đó.
“Mình đã trù tính mọi thứ tuyệt vời, thế mà trời cứ phải mưa mới được,” nó
nói.
Nó đứng rầu rĩ một lúc trong chuồng. Rồi nó bước đến bên cửa và nhìn ra
https://thuviensach.vn
ngoài. Những hạt mưa táp vào mặt nó. Ngoài sân lạnh và ướt. Máng của nó
ngập mấy phân nước mưa. Templeton thì chẳng thấy đâu.
“Anh có ở đó không hả Templeton?” Wilbur gọi.
Không có tiếng trả lời. Đột nhiên Wilbur cảm thấy cô đơn và lẻ loi.
“Lại một ngày như mọi ngày,” nó rên rỉ. “Mình còn rất trẻ, mình chẳng có
ai làm bạn thực sự trong chuồng quây, còn Fern sẽ chẳng đến khi trời xấu
như thế này. Ôi, trời ơi!” Và Wilbur lại khóc nữa, lần thứ hai trong vòng hai
ngày.
Vào sáu rưỡi Wilbur nghe thấy tiếng xô xủng xoảng. Lurvy đang đứng
ngoài mưa, đang khuấy bữa sáng.
“Nào, lợn!” Lurvy nói.
Wilbur không hề nhúc nhích. Lurvy đổ cám, cạo xô, và đi khỏi. Anh ta nhận
thấy có gì đó không ổn với con lợn.
Wilbur không muốn thức ăn, nó muốn tình cảm. Nó muốn một người bạn một ai đó sẽ chơi với nó. Nó đề cập chuyện đó với ngỗng cái, con vật đang
ngồi im lặng trong góc chuồng cừu.
“Chị sẽ lại đây và chơi với tôi chứ?” nó hỏi.
“Xin lỗi, xin nỗi, xin lỗi,” con ngỗng cái nói. “Tôi đang ấp-ấp trứng của tôi.
Tám quả tất cả. Phải làm cho chúng nóng-óng-óng ấm. Tôi phải ở yên chỗ
này, tôi không phải là ả dài cổ tự-ự-ự do. Tôi không chơi nhởn khi có trứng
để ấp. Tôi đang mong có ngỗng con.”
“À vâng, tôi không nghĩ chị lại mong có chim gõ kiến,” Wilbur cay đắng
nói.
https://thuviensach.vn
Sau đó Wilbur lại gặng một con cừu non.
“Bạn sẽ vui lòng chơi với tôi chứ?” nó hỏi.
“Chắc chắn là không,” con cừu non nói. “Trước nhất, tôi không thể nào vào
trong chuồng của anh, vì tôi chưa đủ lớn để mà nhảy được qua hàng rào.
Thứ nhì, tôi không quan tâm đến lợn. Đối với tôi lợn còn kém cả chẳng là
gì.”
“Anh nói, kém cả chẳng là gì, có nghĩa là thế nào?” Wilbur đáp lại. “Tôi
không nghĩ rằng lại có thứ gì còn kém cả chẳng là gì. Chẳng là gì là ranh
giới tuyệt đối của sự chẳng là gì cả. Đó là cái thấp nhất mà anh có thể đạt
tới. Đó là đầu cùng của con đường. Làm sao lại có thứ gì kém cả chẳng là
gì? Nếu có một thứ gì đó mà kém cả chẳng là gì, thế thì chẳng là gì sẽ
không phải là chẳng là gì, nó là một cái gì đấy - cho dù chỉ là một mẩu tí tị
tì ti cái gì đấy. Còn nếu chẳng là gì thật sự là chẳng là gì, thì chẳng là gì làm
sao lại bao hàm một thứ còn kém hơn cả nó.”
“Ôi, im đi nào!” con cừu non nói. “Cứ tự đi mà chơi! Tôi không chơi với
lợn!”
https://thuviensach.vn
Buồn bã, Wilbur nằm xuống và lắng nghe cơn mưa. Chẳng mấy chốc nó
nhìn thấy gã chuột trèo xuống tấm ván nghiêng mà gã vẫn dùng như là cầu
thang.
“Anh sẽ chơi với tôi chứ, Templeton?” Wilbur hỏi.
“Chơi?” Templet...
 





