19/5 - Sinh nhật Bác Hồ và những sự kiện lịch sử
các sự tích của người nhật

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 21h:00' 15-05-2024
Dung lượng: 172.3 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 21h:00' 15-05-2024
Dung lượng: 172.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Mục lục
Chương 1: Truyền Thuyết Về Hoa Anh Đào
Chương 2: Truyền Thuyết Về Samurai
Chương 3: Cây Tre Ở Nhật Bản
Chương 4: Hachiko, Chú Chó Trung Thành
Chương 5: Truyền Thuyết Kuchisake- Onna (Khẩu Liệt Nữ) Ở Nhật
Chương 6: Truyền Thuyết Về Người Cá Ở Nhật Bản
Chương 7: Ba Thần Khí Của Nhật Bản
Chương 8: Trà Đạo Và Lịch Sử Trà Đạo Nhật Bản
Chương 9: Yuki- Onna - Bóng Trắng Trong Đêm Tuyết Phủ
Chương 10: Các Nữ Pháp Sư Nhật Bản
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 1: Truyền Thuyết Về Hoa Anh Đào
Ngày xưa ở xứ phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. tại một
ngôi làng xinh xinh ven núi phú sĩ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng
cảm khác thường.năm chàng mới tròn một tuổi,có một đạo sĩ phiêu bạt ghé
qua nhà,nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi
lặng lẽ ra đi.lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong
mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo.đặt thanh kiếm
vào tay người vợ trẻ,ông nói như thì thầm:"hãy cất kỹ và giao thanh sắt này
lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi.số phận đã an bài nó trở thành
một kiếm sĩ lừng danh"
Cha cậu bé qua đời.người vợ trẻ ở vậy nuôi con.thanh sắt đen bóng
được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi.cậu rùng mình vuốt ve kỹ
vật huyền bí nặng nề ấy.một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn
ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu.người mẹ chưa kịp nói gì thì
cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào:"ta phải trở thành một
kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này". Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo
một võ sĩ đạo lừng danh.vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến
chân,trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền.cuối cùng ông thở dài lẩm
bẩm một mình "oan nghiệt" và chấp thuận
thời gian thấm thoát thoi đưa,tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến
với người kiếm sĩ.tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất
cũng phải e dè.nhưng còn thanh sắt?chàng đã tự mình rèn nó thành thanh
kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được.một thanh kiếm báu thực sự
https://thuviensach.vn
phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận.biết nhúng lưỡi
thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù,khi chàng chưa hề
đối mặt với kẻ cướp,khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu
một phen?lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi.cô gái
duy nhat của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy
nhất của chàng.mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên phú sĩ sơn,đêm đã tràn
ngập trên xóm núi,cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động,trầm tư bên
bếp lửa.chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết,chàng ôm
thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo
kiếm vô địch thiên hạ
- anh thân yêu!có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả?nếu
nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi
mãi buồn đau?
Nhìn vào bếp lửa,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói
chậm rãi rất quả quyết
- chỉ buốn đau thôi ư?không đâu!đối với anh,thanh kiếm là sự
nghiệp,là cuộc sống,là tất cả.....làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ
đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu?trời
ơi!anh chết mất!sao thời buổi này yên bình đến thế?sao không có kẻ cướp
nào thúc giục anh xuống kiếm.không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với
anh?
Cô gái mỉm cười đau đớn.cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của
mình thôi
- anh thân yêu!cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút
thôi
Cầm thanh kiếm đen bóng,sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt
buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim.máu trào ra ướt đẫm tấm
https://thuviensach.vn
thân mảnh dẻ của nàng,nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn,trinh bạch.
Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng,vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi
lồng ngực cô gái.dưới ánh lửa bập bùng,thanh kiếm ngời sắc xanh rực
rỡ,hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường:nó đã được no mình trong máu!
Nhưng từ đó,chàng trai hoàn toàn cô độc.không samurai nào thèm kết
bạn với anh.họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp.họ rời
khỏi quán trà khi anh bước vào.họ từ chối khi anh thách đấu...cho đến một
hôm,một buổi chiều mùa đông,khi những bông tuyết đầu mùa vừa
rơi,chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái.chàng thì thầm:"tha lỗi cho
anh.anh đã hiểu ra rồi..."chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch
một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ.thanh bảo kiếm
cắm sâu vào mộ
Dất....tuyết không ngừng rơi....đến sáng,tuyết đã ôm trọn chàng trai và
ngôi mộ vào vòng tay của mình.chỉ còn lại một cây hoa lạ,mơn mởn vươn
lên tươi cười,hồng thắm.không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy.người
ta dặt tên hoa là Anh đào.hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều
nơi.nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng
phú sĩ sơn.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Truyền Thuyết Về Samurai
Nói đến Samurai, ai cũng có thể tưởng tượng ra ngay hình ảnh người
kiếm sĩ Nhật gan dạ, sử dụng vũ khí rất thành thạo, tuyệt đối trung thành
với các lãnh chúa và hoàn toàn xem nhẹ cái chết. Tinh thần Samurai vẫn
còn ảnh hưởng không nhỏ đến người Nhật cho đến tận ngày nay.
Vào đêm tháng tư 1189 đó, Minamoto- no- Yoshitsune biết rằng ông
chỉ còn vài giờ để sống. Hai vạn người đang bao vây nhà ông để quyết diệt
trừ ông phải chăng người em cùng cha khác mẹ: Yoritomo e sợ ông cùng 10
kiếm sĩ dưới quyền nên phải huy động một lực lượng đông đúc như vậy?
Không bao giờ ông tưởng tượng nổi kết cục này: bị một kẻ thân thuộc phản
bội. Tuy nhiên, nếu Yoritomo đã trở thành lãnh chúa hiển nhiên ở Nhật,
chính là nhờ vào ông,Yoshitsune. Ông đã chiến thắng biết bao trận đánh
cho người em cùng cha khác mẹ. Tại sao ông lại ngây thơ tới mức không
nghĩ rằng người kia ganh tị với các chiến công của ông chứ? Sao ông mù
quáng khộng nhận thấy rằng Yoritomo e ngại ông sẽ chiếm đoại quyền
hành? giờ đây đã quá trễ, chỉ còn cách chết trong danh dự.
Từ sáng tinh mơ, Yoshitsune cùng người bạn nhà sư - chiến sĩ Benkei
- đã mặc giáp trụ vào, sẵn sàng cho cuộc chiến đấu cuối cùng, và 9 kiếm sĩ
trung thành với ông cũng thế. Trận chiến bắt đầu, binh sĩ đối phương vây
chặt nhóm kiếm sĩ ít ỏi. Ngưòi nào cung hi vọng sẽ giành được vinh quang
khi giết được kẻ thù của Yoritomo. Nhưng họ đã nhận lãnh cái chết. Lưỡi
gươm Daito đâm ngang chếm dọc, xả thịt chặt đầu lớp lớp kẻ thù. Xác chết
chất đống quanh nhóm kiếm sĩ Yoshitsune.
https://thuviensach.vn
Nhận thấy không thể tiêu diệt ông bằng cách cận chiến, các tướng lĩnh
của Yoritomo ra lệnh diệt ông từ xa. Dần dần, từng kiếm sĩ ngã xuống,
mình cắm đầy tên. Yoshitsune bảo Benkei cố cầm cự càng lâu càng tốt. Với
chiều cao lớn hơn người bình thường nhiều, nhà sư là một chiến binh đáng
gờm. Với cây đao Naginata vung lên chém xuống tới đâu là đầy những
chiến binh của đối phương phải bỏ mạng. Nhưng những mũi tên lao tới như
mưa, và cuối cùng Benkei cũng đành bỏ cuộc, mình đầy máu, hai tay nắm
chặt cây đao cắm xuống đất. Binh sĩ đối phương nín thở nhìn ông chăm
chăm. Chúng không dám xông vào, bởi vì ngưòi kiếm sĩ không lồ vẫn còn
đứng trơ trơ. Ông ta còn sống hay chỉ là ảo giác?
Một kị sĩ đến đẩy ông, và Benkei ngã huych xuống đất, ông thật sự đã
chết. Sau đó chung bêu đầu ông trên cây Naginata. Trong thời gian đó,
Yoshitsune trở vào nhà, tự tay giết chết vợ và con gái, để họ không phải
chịu sự trả thù của đối phương. Lòng đã an, giờ đây ông có thể chết trong
danh dự, như một kiếm sĩ thực thụ. Sau khi cởi bỏ giáp trụ, ông quỳ xuông
rút cây kiêm ngắn Wakizashi ra. Một khoảng khắc tập trung, rồi một cách
quả quết, đâm lưỡi gươm vào bụng, rồi từ từ đưa lưỡi gươm từ trái sang
phải, trước ánh mắt bình thản của Kanefusa, người chiến binh làm chứng
nhân cho ông trong giờ phút cuối cùng. Yoshitsune chúi về phia trước, và
Kanefusa chặt đầu ông theo đúng nghi thức seppuku.
Cái đầu của Yoshitsune được đặt trong thùng rượu đặt lên bàn trước
mặt Yoritomo. Ba năm sau đó, Yoritomo đi vào lịch sử khi trở thành
shogun. Nhưng trong lòng người dân Nhật, ông ta vẫn luôn là người đã
phản bội Yoshitsune, nhân vật được mọi người ưu ái.
Các kiếm sĩ đã tung hoành ở Nhật từ 4 thế kỉ trước khi Yoshitsune mổ
bụng. Những chiến binh phi thường đó đã xuất hiện từ cuối thế kỉ thứ 8.
Vào thời đó, Nhật Hoàng đang có chiến tranh với người Ainu, dân man di
phía bắc đảo Honshu. Đối diện với những kẻ thù đáng ngại đó, quân đội
hoàng gia đi từ thất bại này sang thất bại khác do thiếu chuẩn bị và không
https://thuviensach.vn
được chỉ huy tốt. Quá nản lòng, chính phủ quyết định giao trách nhiệm
phòng vệ cho các lãnh chúa địa phương. Họ phải tự tuyển quân và huấn
luyện. Để bù lại, các lãnh chúa được miễn thuế.
Nhờ những chiến binh chuyên nghiệp đó, cuối cùng người Ainu đã bị
bại trận. Nhưng Nhật Hoàng cũng không còn quân đội. Vào thế kỉ thứ 9,
các chiến binh giỏi nhất đều phục vụ cho các lãnh chúa. Nói rõ hơn là sức
mạnh và quyền hành nay đã chuyển tay. Theo thời gian, sự độc lập của các
lãnh chúa ngày càng tăng. Một thế kỉ sau, họ chỉ làm theo ý mình, bất cần
đến những mệnh lệnh của Nhật Hoàng. Được miễn thuế nên họ giàu lên,
trong khi kho của triều đình lại rỗng không, và họ các lãnh chúa lại chỉ huy
những binh đoàn kiếm sĩ thực thụ, điều tất yếu là dần dần một số lãnh chúa
bắt đầu ngắm nghía đến ngôi báu.
Năm 935, Taira- no- Masakado tự xưng là tân hoàng đế tại lãnh địa
Kanto của ông(ngày nay là Tokyo). Ông ta dùng sức mạnh để thu tóm các
lãnh địa của các lãnh chúa láng giềng mà triều đình không dám có ý kiến.
Đấy là một dấu hiệu suy yếu, sẽ thúc đẩy một số lãnh chúa nhiều tham
vọng liên kết với Masakado. Trong vòng 4 năm, dòng họ Taira và đồng
minh đã kiểm soát được nhiều tỉnh. Đứng trước sự lớn mạnh của tên lãnh
chúa ngạo mạn và hung bạo đó, nhiều lãnh chúa khác quyết định liên minh
với triều đình. Hai phe đối đầu nhau trên đồng bằng Masashima. Quân của
Masakado thua trận, vị tân hoàng đế bỏ mạng trên chiến trường.
Một thế kỉ sau, đến lượt lãnh chúa Abe Yoritoki quyết định vượt qua
sự bảo hộ của triều đình. Cuộc chiến khởi đầu từ năm 1050 kéo dài hơn 10
năm, gây ra cái chết cho hàng ngàn nạn nhân. Các kiếm sĩ dũng mãnh tạo
ra cái chết từ xa với thứ vũ khí yêu thích của họ là cây cung cao 2 m. Abe
Yoritoki bị tử thương bởi tên vào năm 1057. Con trai của ông ta là Sadato
tiếp tuc cuộc chiến và rồi tử trận 5 năm sau đó trước quân Minamoto,
Kiyowara và Fujiwara. Đầu của họ đều bị bêu trước cổng Kyoto, thủ đô của
hoàng gia.
https://thuviensach.vn
Từ đó triều đình bắt đầu nghi ngờ các dòng họ kiếm sĩ. Nhật Hoàng
biết rằng nguyên tắc danh dự của các kiếm sĩ đòi hỏi họ một sự trung thành
tuyệt đối với chủ nhân, tức các lãnh chúa. Họ không ngần ngại chiến đấu
chống lại quân triều đình theo ý chủ. Mà nghệ thuật sử dụng vũ khí và tính
kiên cường của họ đã biến họ trở thành những đối thủ đáng gờm. Một kiếm
sĩ không hề sợ chết trên chiến trường, thậm chí nếu tình thế đòi hỏi thì sự hi
sinh của họ là nghĩa vụ tuyệt đối.
Khi hai phe đối địch giao tranh với nhau, mỗi kiếm sĩ đêu muốn chứng
tỏ sự kiên cường của họ với các cấp chỉ huy. Vào thế kỉ 11, khi cần phải
chiến đấu bằng gươm một kiếm sĩ chỉ có thể giao đấu tay đôi với một đối
thủ ngang hàng về hệ cấp, nhưng đó chỉ là trong lí thuyết, còn trong thực tế
kiếm sĩ phải luôn sẵn sàng đối phó với mọi cuộc tấn công. Thầy của họ đã
dạy cho họ cách bắn tên trong khi né tránh các đòn tấn công từ phía sau.
Kiếm sĩ không có khiên đỡ, vật bảo vệ duy nhất là bộ giáp làm bằng
những miếng da xếp hình mái ngói. Tai những vùng nguy hiểm như tim,
phổi, bụng, người ta thay da bằng kim loại. Nhờ thế bộ giáp sẽ nhẹ và
không làm trở ngai cho cử động của kiếm sĩ. Các tấm da được kết lại bằng
các sợi dây da hay dây lụa có màu sắc sặc sỡ hình hoa văn hoặc biểu tượng
tượng trưng cho mình: một kiếm sĩ cao cấp cũng phải đỏm dáng khi đối
mặt với kẻ thù?!?! hơn nữa thông lệ là trang điểm đẹp và sức hương thơm
để có được một cái đầu tốt đẹp nếu chẳng may... thua trận.
Từ thế kỉ 12, Nhật bản lao vào một cuộc nội chiến dai dẳng. Năm
1156, Nhật Hoàng tạ thế, dẫn theo một cuộc chiến tranh giành ngôi báu, kết
thúc 4 năm sau đó bằng chiến thắng của phe Taira trước phe Minamoto.
Hoà bình đến năm 1180, đủ thời gian để con cháu của dòng họ Minamoto
trở thành kiếm sĩ và trả thù cho cho cha ông. Lại chiến tranh: đó là cuộc
chiến Gempei làm rạng rỡ Yoshitsune và giúp cho Yoritomo trở thành
shogun vào năm 1192.
https://thuviensach.vn
Một đứa trẻ 13 tuổi được đưa lên ngôi. Nhưng đó chỉ là con rối và
chính Yoritomo giật dây từ cung điện kamakura của ông ta. Đây là lần đầu
tiên nước Nhật được cai trị bởi và vì giới kiếm sĩ. Nhưng điều này vẫn
không ngăn cản được những cuộc chiến phản loạn mới sau khi Yoritomo
qua đời, chỉ có quân Mông cổ mới giúp họ đoàn kết lại.
Năm 1274, đạo quân của Hốt Tất Liệt đổ bộ lên đảo Tsushima,
Kyushu. Trước chiến thuật nhanh nhẹn và lạ lẫm của kẻ thù, các kiếm sĩ
thất thế. Nhưng sau cùng quân Mông cổ cũng phải rút lui trước sức chống
trả dũng mãnh của các kiếm sĩ Nhật. Nhật bản trải qua 7 năm yên bình, thời
gian để Hốt Tất Liệt chuẩn bị một cuộc xâm lăng mới vào năm 1281. Lần
này không phải 25 nghìn quân mà là hai mươi vạn quân!
Lần này giới kiếm sĩ không còn ảo vọng nữa, hơn 4000 chiến thuyền
đang lăm le ngoài khơi, chuẩn bị cho cuộc đổ bộ cuối cùng. Thế là cả nước
Nhật bắt đầu khẩn cầu thần linh, và phép lạ đã xảy ra: ngày 15- 8- 1281 cơn
bão Kamikaze đã nhận chìm tất cả hạm đội Mông cổ ngoài khơi genkei,
ước mơ xâm lược của Hốt Tất Liệt đã tan theo sóng nước.
Năm 1543, một sự kiện có vẻ tầm thường đã kết thúc thời vàng son
của các kiếm sĩ: một chiếc thuyền Trung hoa bị đánh đắm ở đảo
Tanegashima. Trên thuyền có 3 thương nhân Bồ Đào Nha cùng với hàng
hoá của họ là những khẩu súng hoả mai. Loại vũ khí mới này nhanh chóng
hấp dẫn các lãnh chúa. Chỉ trong vài năm, hàng ngàn khẩu súng đã lan tràn
khắp nước Nhật.
Với súng hoả mai, bất kì một nông dân nào cũng có thể giết từ xa một
kiếm sĩ tinh thông võ nghệ. Từ năm 1555, lãnh chúa Takeda Tingen đã mua
300 khẩu súng cho các chiến binh của ông. Nưng thật trớ trêu, vào tháng 4
năm 1573 khi bao vây lâu đài Noda chính ông đã bị chết bởi một tay súng
trong lâu đài. Hai năm sau, toàn thể một vạn kiếm sĩ dưới quyền ông đều bị
tiêu diệt bởi 3000 tay súng tại Nagashino.
https://thuviensach.vn
Một phần tư thế kỉ sau, cả nước Nhật thống nhất dưới quyền vị shogun
mới Tokugawa Ieyasu. Nước Nhật yên bình, giới kiếm sĩ dần dần trở thành
thương nhân hay văn quan. Đến năm 1876, Minh Trị Thiên Hoàng ban lệnh
cấm mang gươm. Lãnh chúa Saigo Takamori bất mãn muốn nổi loạn,
nhưng bị thua trận và phải mổ bụng tự sát.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Cây Tre Ở Nhật Bản
Cũng như ở Việt Nam và các nước châu Á, cây tre gắn bó rất lâu đời
trong đời sống người Nhật Bản với những công dụng phổ biến của nó.
Trong nghiên cứu về tre trên thế giới, sự kiện Hiroshima bị ném bom
nguyên tử năm 1945 được quan tâm như một biểu hiện đặc trưng về sự chịu
đựng của loài cây này: "Chỉ vài ngày sao trận bom, cả thành phố hầu như bị
san bằng thì người ta đã phát hiện những cây măng mới trong một khu rừng
nhỏ ở đó đã lên xanh!"
Bắt đầu từ truyền thuyết:
Trong lịch sử Nhật bản, cây tre cũng là chủ đề của các truyện cổ tích,
là biểu hiện của sự may mắn và không thể thiếu trong các lễ hội...
Nàng công chúa mặt trăng: Người Nhật tin tưởng rằng tre là một loài
cây bí hiểm và độc nhất vô nhị. Nó được coi như một thứ cây thần thánh vì
trong ruột rỗng của cây chính là chỗ ở của thánh thần. Một trong những
chuyện cổ tích lâu đời nhất ở Nhật là Taketori monogatari (Chuyện kể về
người đốn tre) nói lên niềm tin tưởng đó.
Chuyện bắt nguồn từ 900 năm trước và nổi tiếng ở Nhật, kể chuyện
một công chúa xinh đẹp từ cung trăng xuống trần giới. Anh thợ đốn tre
nghèo đã phát hiện ra nàng công chúa bé xíu giữa thân tre và đem về nhà
mình. Công chúa lớn lên rất nhanh thành một cô gái xinh đẹp nên có rất
nhiều người đến cầu hôn, nhưng đã đến ngày nàng phải trở về mặt trăng.
https://thuviensach.vn
Cũng giống như một cây măng, nàng chỉ cao khoảng chưa đầy một tấc
lúc người đốn tre phát hiện ra và nàng đã cao lớn nhanh chóng chỉ trong
vòng ba tháng. Hầu hết trẻ con Nhật Bản đều biết câu chuyện này dưới cái
tên Kaguya- hime (tức Công chúa ánh sáng ) trong các truyện tranh dành
cho trẻ nhỏ.
Cây tre trong lịch sử Nhật Bản
Từ rất sớm, cây tre đã đóng một vai trò không thể thiếu trong xã hội
Nhật Bản. Nó mạnh mẽ, thanh thoát, rất dễ uốn và đáp ứng được nhiều nhu
cầu sử dụng trong đời sống hàng ngày.
Những chiếc lược, những rổ rá bằng tre đã được phát hiện vào thời kỳ
Jomon ( từ hơn 300 năm trước công nguyên) tại 2 di chỉ khảo cổ học ở
Honshu và Kyushu. Điều này cho thấy loài tre đã xuất hiện và phát triển rất
rộng ở nhiều nơi trên đất Nhật và nó cũng đã được chế tác thành các vật
dụng từ rất lâu. Người ta cũng cho rằng con người đã dùng măng để ăn vào
thời kỳ đó.
Qua các thời kỳ, cây tre đã thể hiện ở rất nhiều hình thái...
Vào thời kỳ Yayoi (trước công nguyên 300 năm đến 40 năm sau công
nguyên) tre cũng đã được dùng như các công cụ đánh cá như cái bẫy (trap),
cái giần, cái sàn (sieve), rổ, bàn chải... Người ta cũng xác định rằng trong
thời kỳ Nara (710- 794), cây tre đã được dùng làm cán bút, nhạc cụ như sáo
trúc Nhật bản (shakuhachi).
Nhiều bức ảnh chụp lại các hiện vật trưng bày ở Bảo tàng tre Nhật
Bản khai quật ở Nagaoka- kyo - thủ đô của đế chế Nhật từ năm 784 đến
794 thuộc quận Kyoto, cho thấy từ rất lâu cây tre Madake đã được dùng
làm ống dẫn nước. Chúng được phát hiện ở trạng thái như đã được bảo
quản cẩn thận, dù đã trải qua đã hơn 1.200 năm! Nhưng khi đưa vào trưng
bày ở Bảo tàng thì nó bắt đầu hư hỏng.
https://thuviensach.vn
Vào thời kỳ Heian (794- 1192), cây tre cũng đã được sử dụng làm rất
nhiều thứ đồ dùng, từ những vật gia dụng hàng ngày cho đến vật trang trí.
Thời kỳ Kamakura và Muromachi ( 192- 1573), cây tre cũng được sử dụng
chế tạo vũ khí cho các chiến binh Samurai như cung và mũi tên...
Tre luôn là những vật liệu thiết yếu trong việc phân biệt kiểu dáng
kiến trúc, Sukiya- zukuri (trường phái kiến trúc nhà ở kết hợp các sắc thái
xây dựng đặc biệt cho nghi lễ uống trà (trà thất) xuất hiện trong thời kỳ
Azuchi- Momoyama (1573- 1603) và Edo (1603- 1868). Nó không chỉ
dùng làm trụ chống đỡ các tấm phên bằng đất sét mà còn làm vật liệu trang
trí trong các góc tường, chỗ hóng mát, làm rèm che và cả đóng trần nhà.
Các đồ uống trà dùng trong trà thất cũng được chế tác rất tinh xảo bằng
nhiều giống tre khác nhau...
Nước Nhật đã trải qua một giai đoạn hiện đại hóa nhanh chóng từ sau
năm 1854. Tuy vậy, cây tre vẫn là loại vật liệu không thể thiếu, kể cả sau
khi thất bại trong đệ nhị thế chiến. Cây tre, trên thực tế đã được sử dụng
như thứ vật liệu thay thế cho thép trong xây đúc bê tông. Hình ảnh bê tông
tre được sử dụng ở sân vận động Kyoto hiện có trưng bày ở Bảo tàng tre
Nhật bản là một bằng chứng.
Nhạc cụ bằng tre
Nhạc cụ truyền thống tiêu biểu làm bằng tre ở Nhật là cây sáo
Shakuhachi.
Du nhập vào Nhật từ Trung quốc khoảng cuối thế kỷ thứ 7, sáo trúc
Shakuhachi phát triển ở Nhật như một nhạc cụ độc đáo, gợi lên một âm
hưởng sâu lắng trong tâm hồn. Sáo này làm từ giống tre Madake. Có bốn lổ
để ấn các ngón tay phía trên và một lổ phía dưới để thổi. Sáo Shakuhachi
trở thành mẫu mực xác định các nhạc cụ truyền thống với tiêu chuẩn chiều
dài là 54,5 cm.
https://thuviensach.vn
Tuy rất đơn giản, nhưng cây sáo Shakuhachi đòi hỏi người chơi phải
rất thành thạo trong việc kiểm soát hơi thổi, tập trung cao độ sự chú ý
không chỉ ở chiếc môi, cũng tương tự như thổi sáo của Việt Nam vậy!
Những món ăn từ măng ở Nhật
Cây măng tre rất có giá ở Nhật bởi hương vị thanh nhã, dáng vẻ mịn
màng và là món ăn quan trọng có tính thời vụ của các đầu bếp Nhật. Măng
cũng là món cung cấp nhiều chất carbohydrate, dầu thực vật, chất đạm và
Vitamin B, giúp cho việc tuần hoàn máu...
Có rất nhiều cách chế biến các món ăn từ măng ở Nhật. Măng của
giống tre Mosochiku là món thông dụng do nó lớn, đầy đặn, mềm và thơm
hơn các loài măng khác. Có những món thông dụng như: Măng hầm
(Nimono), Măng nấu đậu tương (Dengaku), Măng nấu súp với ngọn sancho
(Kimone- ae), Măng nướng (Yakimono), Măng tươi ăn sống (Shasuhimi),
sup măng (Wanmono) và Măng hầm gạo (Takenoko- gohan).
Mì sợ làm bằng lúa mạch (soba) cũng là một món ăn truyền thống của
người Nhật. Nó được đựng trong cái sàn bằng tre như người bạn không thể
thiếu để luộc rồi ăn với các loại gia vị như củ cải, hành xanh... Các món ăn
mì lạnh soba thường có bán ở các tiệm ăn Nhật Bản.
Tre và các lễ hội:
+ Koda Matsu
Từ xa xưa, như đã nói, người Nhật tin rằng các thần thánh trú ngụ
trong ruột rỗng của cây tre. Cây tre rất được tôn kính cho nên không ai làm
điều gì sai trái với nó. Do vậy, ngày nay cây tre cũng đóng vai trò không
thể thiếu trong những lễ hội.
Đặc biệt, vật trang trí trong ngày đầu năm mới ở Nhật gọi là Kadomatsu, gồm có một cặp, đặt hai bên lối vào nhà người Nhật. Koda Matsu
https://thuviensach.vn
làm bằng tre, cây thông và mận (bện lại như một chiếc giỏ cắm những cành
thông và tre), tượng trưng cho điều may mắn và hy vọng (Cây tre và cây
thông luôn xanh tốt giữa mùa đông và cây mận là cây đầu tiên trổ hoa trong
mùa Xuân). Phong tục này thể hiện niềm tin rằng Koda Matsu đặt ở cửa
nhà ở là để thần thánh mang lại điều tốt đẹp cho một năm mới đang bắt
đầu.
+ Omizu- tori:
Omizu- tori (có nghĩa là múc nước - water drawing) là tục lệ được biết
tới từ năm 752, tổ chức vào những giờ cuối cùng ngày 12/3 và những giờ
đầu của ngày 13/3, là nghi thức trung tâm của lễ hội Shunie tổ chức tại
Nigatsudo Hall ở đền Todajii, thuộc quận Nara. Nghi thức này bắt đầu bằng
việc vẫy những ngọn đuốc bằng củi tre trên ban công của lâu đài, những tia
lửa rải rác rơi xuống đám đông bên dưới để xua đuổi những điều xấu xa.
Lúc đó, các vị thầy tu bước đến một giếng nước bên dưới lâu đài múc nước,
hiến dâng cho đức Phật.
+ Toka- Ebisu:
Được tổ chức tại Imamiya Shrine, tỉnh Osaka từ ngày 8 đến 12 thágn
Giêng hàng năm để cầu sự may mắn cho việc làm ăn. Tên của lễ hội này là
phần quan trọng nhất của lễ Mồng 10 tháng Giêng. Trong lễ hội, mọi người
đều mua Sasa (loại trúc nhỏ) đặt trên bàn thờ thần Shinto trong nhà mình để
cầu lộc. Bình Sasa để trên bàn thờ cho đến lễ hội sang năm mới được thay.
Toka nghĩa là ngày thứ mười của tháng. Ebisu là một trong 7 vị thần
may mắn được tôn kính như thần giám hộ việc làm ăn. Kiểu thần tài!
+ Lễ Kanto:
Kanto có nghĩa là cây sào tre và lồng đèn, là lễ hội nổi bật nhất trong
liên hoan Tanabata tại thành phố Akita city, bởi như các hình ảnh đã cho
thấy, các lồng đèn bằng giấy được treo lên trên những cây ngang được cột
https://thuviensach.vn
vào một chiếc sào tre dài. Vào ban đêm trong những ngày hội, nhiều nhóm
thiếu niên trong y phục truyền thống tranh nhau biểu diễn kỹ năng làm cho
chiếc sào giữ được thăng bằng trên tay, vai, hông và trán trong lúc họ diễu
hành quanh thành phố trong tiếng trống tiếng sáo trúc và những bài hợp
ca...
Ngoài ra, ở Nhật còn có các lễ hội Tori- no- ichi (biểu diễn gà trống)
vào mùa Thu và lễ hội Hama- ya (Vẻ đẹp của cung tên) vào mùa Đông
cũng liên quan đến cây tre.
Tre và các môn thể thao:
Do tính mềm dẽo dễ uốn và là một loại vật liệu bền như đã nói, cây tre
không thể thiếu trong các bộ môn thể thao hiện đại bắt nguồn từ tinh thần
nghệ thuật thượng võ của môn Kendo - một bộ môn đánh kiếm Nhật - và
Kyudo - nghệ thuật bắn cung. Các môn thể thao mới này nhấn mạnh những
nguyên tắc rèn luyện tinh thần hơn là chiến đấu. Chúng nhắm vào mục tiêu
phát triển sự khéo léo, thông qua đó để thực hiện các chuẩn mực làm căn
cứ thi đấu.
+ Bộ môn kiếm thuật (Kendo)
Trong Kendo hiện đại, cây gậy bằng tre được gọi là Shinai. Shinai là
một ống hình trụ rỗng làm từ 4 thanh tre (thường là giống tre makede) buộc
chặt lại bằng sợi dây da và bịt kín hai đầu. Các kiếm sĩ phải mang mạng
che mặt, yếm che ngực, găng tay và đồ bảo vệ lưng. Họ được huấn luyện
nhiều thao diễn về thế chém và tấn công đối phương. Âm thanh của ống tre
rỗng gây ấn tượng và truyền cảm xúc mạnh mẽ theo tốc độ di chuyển của
các kiếm sĩ.
+ Bộ môn bắn cung
Giống tre Mekeda được chọn lựa để chế tạo cánh cung và tre yadake
dùng để vót mũi tên. Thông thường người bắn cung giương cung lên và
https://thuviensach.vn
nhắm vào một vòng tròn đường kính khoảng 36cm là mục tiêu cách xa họ
28 mét. Môn bắn cung Kyudo là phương thức rèn luyện cả về thể chất lẫn
tinh thần và tầm quan trọng được đặt vào vẻ đẹp của các nghi thức hơn là
vào độ chính xác.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 4: Hachiko, Chú Chó Trung Thành
Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại tỉnh Shibuya.
Như thường lệ, buổi sáng giáo sư Ueno Eizaburo đi bộ tới nhà ga
Shibuya, theo sau là chú chó trung thành Hachi, có nick name là Hachiko.
Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia ( nay là
Đại Học Tokyo ), nơi ông đang giảng dạy. Nhưng chiều cũng vậy, cứ đến
3h, Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư. Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó,
giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang ở trường đại học và
mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko như mọi ngày, vẫn đến nhà ga
vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhân. Nhưng hôm đó đã qua 3 giờ rất lâu,
bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và
Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và
đợi.
Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó
vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3h chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau,
những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của của
Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người
làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân
trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó. Câu
chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và
Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta
tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu
vào đầu nó để chúc may mắn.
https://thuviensach.vn
Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt
đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã
quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 7 tháng 3 năm 1934, gần 10 năm kể từ
ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko - lúc
đó đã 12 tuổi - nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân
của mình trong suốt nhiều năm.
Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo
lúc bấy giờ và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền
đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc
Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Vào tháng 4 năm
1934, bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân
ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.
Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả
những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức
tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của
Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó
được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.
Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt
một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của Hachiko
cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của Hachiko hiện đang
được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.
Còn tại nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachiko vẫn đứng đó,
mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình. Nơi đó, ngày nay còn được biết đến
như một điểm hẹn ở Shibuya, nơi người ta đến đó và ngồi đợi bạn của
mình.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 5: Truyền Thuyết Kuchisake- Onna (Khẩu Liệt Nữ) Ở Nhật
Truyền thuyết Kuchisake- Onna(Khẩu liết nữ) magnify Kuchisakeonna ( Kuchisake- onna) (Người đàn bà miệng bị rạch) được nhắc đến
trong cả Thần học Nhật Bản lẫn trong những phiên bản hiện đại của sự tích
về những người phụ nữ, bị những người chồng hay ghen làm tổn thương,
họ đã biến thành những linh hồn hiểm độc và tái diễn lại những gì họ phải
chịu đựng lúc còn sống.
Truyền thuyết
Truyền thuyết về Kuchisake- Onna được cho là bắt nguồn từ một
người phụ nữ trẻ sống hàng trăm năm về trước (một số dị bản cho rằng nó
bắt nguồn từ triều đại Heian) và là vợ hoặc thiếp của một Samurai. Người
ta nói rằng cô ta rất đẹp, nhưng cũng rất kiêu căng, và thường xuyên lừa
chồng. Người võ sĩ Samurai cảm thấy như mình bị ngoại tình, anh ta ghen
đến cực độ, anh ta đã tấn công vợ, vừa rạch miệng bà ra đến tận hai mang
tai, vừa thét "Giờ thì còn đứa nào cho rằng mày đẹp nữa?"
Truyền thuyết trong thành phố dựa vào điểm này, kể về một người đàn
bà đi chơi lang thang trong đêm (đặc biệt là những đêm đầy sương mù), với
khuôn mặt được che kín mạng, cũng không có gì là quá bất thường, vì
người ốm cũng thường che mạng để khỏi lây sang người khác. Khi gặp một
ai đó (chủ yếu là trẻ con hoặc học sinh), bà ta sẽ bẽn lẽn hỏi, "Watashi wa
kirei?" ("Trông tôi có đẹp không?") hoặc một câu hỏi tương tự. Nếu người
đó nói có (câu trả lời thông thường), bà sẽ bỏ mạng che ra, để lộ cái miệng
https://thuviensach.vn
bị rạch toét và hỏi lại cũng câu hỏi đó. Nạn nhân thường sẽ bỏ chạy và la
hét, và Kuchisake- Onna sẽ đuổi theo sau, mang theo một thứ vũ khí sắc
nhọn (mà tranh minh họa trong manga phía trên là lưỡi hái). Nếu tóm được
người đó, thì kết cục sẽ tùy thuộc vào giới tính của nạn nhân: là đàn ông thì
sẽ bị giết ngay tức khắc, còn nếu là đàn bà sẽ bị biến thành một KuchisakeOnna khác, và bị nguyền rủa sẽ phải nối tiếp nỗi kinh hoàng đó.
Truyền thuyết nói rằng nếu nói có ở câu trả lời thứ hai sẽ làm
Kuchisake- Onna cười và để người đó được yên, còn rất nhiều dị bản khác
thì nói rằng những Kuchisake- Onna hay ngượng sẽ không làm thế. Cách
chắc chắn để thoát, dựa trên tất cả các phiên bản của truyền thuyết, là đánh
lạc hướng Kuchisake- Onna bằng cách ném kẹo, hoa quả hoặc một vật gì
đó hấp dẫn.
Truyền thuyết trong thành phố và những nỗi kinh hoàng chung
Vào khoảng mùa xuân và mùa hè năm 1979, những lời đồ...
Mục lục
Chương 1: Truyền Thuyết Về Hoa Anh Đào
Chương 2: Truyền Thuyết Về Samurai
Chương 3: Cây Tre Ở Nhật Bản
Chương 4: Hachiko, Chú Chó Trung Thành
Chương 5: Truyền Thuyết Kuchisake- Onna (Khẩu Liệt Nữ) Ở Nhật
Chương 6: Truyền Thuyết Về Người Cá Ở Nhật Bản
Chương 7: Ba Thần Khí Của Nhật Bản
Chương 8: Trà Đạo Và Lịch Sử Trà Đạo Nhật Bản
Chương 9: Yuki- Onna - Bóng Trắng Trong Đêm Tuyết Phủ
Chương 10: Các Nữ Pháp Sư Nhật Bản
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 1: Truyền Thuyết Về Hoa Anh Đào
Ngày xưa ở xứ phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. tại một
ngôi làng xinh xinh ven núi phú sĩ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng
cảm khác thường.năm chàng mới tròn một tuổi,có một đạo sĩ phiêu bạt ghé
qua nhà,nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi
lặng lẽ ra đi.lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong
mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo.đặt thanh kiếm
vào tay người vợ trẻ,ông nói như thì thầm:"hãy cất kỹ và giao thanh sắt này
lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi.số phận đã an bài nó trở thành
một kiếm sĩ lừng danh"
Cha cậu bé qua đời.người vợ trẻ ở vậy nuôi con.thanh sắt đen bóng
được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi.cậu rùng mình vuốt ve kỹ
vật huyền bí nặng nề ấy.một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn
ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu.người mẹ chưa kịp nói gì thì
cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào:"ta phải trở thành một
kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này". Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo
một võ sĩ đạo lừng danh.vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến
chân,trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền.cuối cùng ông thở dài lẩm
bẩm một mình "oan nghiệt" và chấp thuận
thời gian thấm thoát thoi đưa,tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến
với người kiếm sĩ.tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất
cũng phải e dè.nhưng còn thanh sắt?chàng đã tự mình rèn nó thành thanh
kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được.một thanh kiếm báu thực sự
https://thuviensach.vn
phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận.biết nhúng lưỡi
thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù,khi chàng chưa hề
đối mặt với kẻ cướp,khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu
một phen?lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi.cô gái
duy nhat của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy
nhất của chàng.mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên phú sĩ sơn,đêm đã tràn
ngập trên xóm núi,cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động,trầm tư bên
bếp lửa.chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết,chàng ôm
thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo
kiếm vô địch thiên hạ
- anh thân yêu!có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả?nếu
nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi
mãi buồn đau?
Nhìn vào bếp lửa,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói
chậm rãi rất quả quyết
- chỉ buốn đau thôi ư?không đâu!đối với anh,thanh kiếm là sự
nghiệp,là cuộc sống,là tất cả.....làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ
đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu?trời
ơi!anh chết mất!sao thời buổi này yên bình đến thế?sao không có kẻ cướp
nào thúc giục anh xuống kiếm.không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với
anh?
Cô gái mỉm cười đau đớn.cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của
mình thôi
- anh thân yêu!cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút
thôi
Cầm thanh kiếm đen bóng,sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt
buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim.máu trào ra ướt đẫm tấm
https://thuviensach.vn
thân mảnh dẻ của nàng,nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn,trinh bạch.
Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng,vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi
lồng ngực cô gái.dưới ánh lửa bập bùng,thanh kiếm ngời sắc xanh rực
rỡ,hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường:nó đã được no mình trong máu!
Nhưng từ đó,chàng trai hoàn toàn cô độc.không samurai nào thèm kết
bạn với anh.họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp.họ rời
khỏi quán trà khi anh bước vào.họ từ chối khi anh thách đấu...cho đến một
hôm,một buổi chiều mùa đông,khi những bông tuyết đầu mùa vừa
rơi,chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái.chàng thì thầm:"tha lỗi cho
anh.anh đã hiểu ra rồi..."chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch
một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ.thanh bảo kiếm
cắm sâu vào mộ
Dất....tuyết không ngừng rơi....đến sáng,tuyết đã ôm trọn chàng trai và
ngôi mộ vào vòng tay của mình.chỉ còn lại một cây hoa lạ,mơn mởn vươn
lên tươi cười,hồng thắm.không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy.người
ta dặt tên hoa là Anh đào.hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều
nơi.nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng
phú sĩ sơn.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Truyền Thuyết Về Samurai
Nói đến Samurai, ai cũng có thể tưởng tượng ra ngay hình ảnh người
kiếm sĩ Nhật gan dạ, sử dụng vũ khí rất thành thạo, tuyệt đối trung thành
với các lãnh chúa và hoàn toàn xem nhẹ cái chết. Tinh thần Samurai vẫn
còn ảnh hưởng không nhỏ đến người Nhật cho đến tận ngày nay.
Vào đêm tháng tư 1189 đó, Minamoto- no- Yoshitsune biết rằng ông
chỉ còn vài giờ để sống. Hai vạn người đang bao vây nhà ông để quyết diệt
trừ ông phải chăng người em cùng cha khác mẹ: Yoritomo e sợ ông cùng 10
kiếm sĩ dưới quyền nên phải huy động một lực lượng đông đúc như vậy?
Không bao giờ ông tưởng tượng nổi kết cục này: bị một kẻ thân thuộc phản
bội. Tuy nhiên, nếu Yoritomo đã trở thành lãnh chúa hiển nhiên ở Nhật,
chính là nhờ vào ông,Yoshitsune. Ông đã chiến thắng biết bao trận đánh
cho người em cùng cha khác mẹ. Tại sao ông lại ngây thơ tới mức không
nghĩ rằng người kia ganh tị với các chiến công của ông chứ? Sao ông mù
quáng khộng nhận thấy rằng Yoritomo e ngại ông sẽ chiếm đoại quyền
hành? giờ đây đã quá trễ, chỉ còn cách chết trong danh dự.
Từ sáng tinh mơ, Yoshitsune cùng người bạn nhà sư - chiến sĩ Benkei
- đã mặc giáp trụ vào, sẵn sàng cho cuộc chiến đấu cuối cùng, và 9 kiếm sĩ
trung thành với ông cũng thế. Trận chiến bắt đầu, binh sĩ đối phương vây
chặt nhóm kiếm sĩ ít ỏi. Ngưòi nào cung hi vọng sẽ giành được vinh quang
khi giết được kẻ thù của Yoritomo. Nhưng họ đã nhận lãnh cái chết. Lưỡi
gươm Daito đâm ngang chếm dọc, xả thịt chặt đầu lớp lớp kẻ thù. Xác chết
chất đống quanh nhóm kiếm sĩ Yoshitsune.
https://thuviensach.vn
Nhận thấy không thể tiêu diệt ông bằng cách cận chiến, các tướng lĩnh
của Yoritomo ra lệnh diệt ông từ xa. Dần dần, từng kiếm sĩ ngã xuống,
mình cắm đầy tên. Yoshitsune bảo Benkei cố cầm cự càng lâu càng tốt. Với
chiều cao lớn hơn người bình thường nhiều, nhà sư là một chiến binh đáng
gờm. Với cây đao Naginata vung lên chém xuống tới đâu là đầy những
chiến binh của đối phương phải bỏ mạng. Nhưng những mũi tên lao tới như
mưa, và cuối cùng Benkei cũng đành bỏ cuộc, mình đầy máu, hai tay nắm
chặt cây đao cắm xuống đất. Binh sĩ đối phương nín thở nhìn ông chăm
chăm. Chúng không dám xông vào, bởi vì ngưòi kiếm sĩ không lồ vẫn còn
đứng trơ trơ. Ông ta còn sống hay chỉ là ảo giác?
Một kị sĩ đến đẩy ông, và Benkei ngã huych xuống đất, ông thật sự đã
chết. Sau đó chung bêu đầu ông trên cây Naginata. Trong thời gian đó,
Yoshitsune trở vào nhà, tự tay giết chết vợ và con gái, để họ không phải
chịu sự trả thù của đối phương. Lòng đã an, giờ đây ông có thể chết trong
danh dự, như một kiếm sĩ thực thụ. Sau khi cởi bỏ giáp trụ, ông quỳ xuông
rút cây kiêm ngắn Wakizashi ra. Một khoảng khắc tập trung, rồi một cách
quả quết, đâm lưỡi gươm vào bụng, rồi từ từ đưa lưỡi gươm từ trái sang
phải, trước ánh mắt bình thản của Kanefusa, người chiến binh làm chứng
nhân cho ông trong giờ phút cuối cùng. Yoshitsune chúi về phia trước, và
Kanefusa chặt đầu ông theo đúng nghi thức seppuku.
Cái đầu của Yoshitsune được đặt trong thùng rượu đặt lên bàn trước
mặt Yoritomo. Ba năm sau đó, Yoritomo đi vào lịch sử khi trở thành
shogun. Nhưng trong lòng người dân Nhật, ông ta vẫn luôn là người đã
phản bội Yoshitsune, nhân vật được mọi người ưu ái.
Các kiếm sĩ đã tung hoành ở Nhật từ 4 thế kỉ trước khi Yoshitsune mổ
bụng. Những chiến binh phi thường đó đã xuất hiện từ cuối thế kỉ thứ 8.
Vào thời đó, Nhật Hoàng đang có chiến tranh với người Ainu, dân man di
phía bắc đảo Honshu. Đối diện với những kẻ thù đáng ngại đó, quân đội
hoàng gia đi từ thất bại này sang thất bại khác do thiếu chuẩn bị và không
https://thuviensach.vn
được chỉ huy tốt. Quá nản lòng, chính phủ quyết định giao trách nhiệm
phòng vệ cho các lãnh chúa địa phương. Họ phải tự tuyển quân và huấn
luyện. Để bù lại, các lãnh chúa được miễn thuế.
Nhờ những chiến binh chuyên nghiệp đó, cuối cùng người Ainu đã bị
bại trận. Nhưng Nhật Hoàng cũng không còn quân đội. Vào thế kỉ thứ 9,
các chiến binh giỏi nhất đều phục vụ cho các lãnh chúa. Nói rõ hơn là sức
mạnh và quyền hành nay đã chuyển tay. Theo thời gian, sự độc lập của các
lãnh chúa ngày càng tăng. Một thế kỉ sau, họ chỉ làm theo ý mình, bất cần
đến những mệnh lệnh của Nhật Hoàng. Được miễn thuế nên họ giàu lên,
trong khi kho của triều đình lại rỗng không, và họ các lãnh chúa lại chỉ huy
những binh đoàn kiếm sĩ thực thụ, điều tất yếu là dần dần một số lãnh chúa
bắt đầu ngắm nghía đến ngôi báu.
Năm 935, Taira- no- Masakado tự xưng là tân hoàng đế tại lãnh địa
Kanto của ông(ngày nay là Tokyo). Ông ta dùng sức mạnh để thu tóm các
lãnh địa của các lãnh chúa láng giềng mà triều đình không dám có ý kiến.
Đấy là một dấu hiệu suy yếu, sẽ thúc đẩy một số lãnh chúa nhiều tham
vọng liên kết với Masakado. Trong vòng 4 năm, dòng họ Taira và đồng
minh đã kiểm soát được nhiều tỉnh. Đứng trước sự lớn mạnh của tên lãnh
chúa ngạo mạn và hung bạo đó, nhiều lãnh chúa khác quyết định liên minh
với triều đình. Hai phe đối đầu nhau trên đồng bằng Masashima. Quân của
Masakado thua trận, vị tân hoàng đế bỏ mạng trên chiến trường.
Một thế kỉ sau, đến lượt lãnh chúa Abe Yoritoki quyết định vượt qua
sự bảo hộ của triều đình. Cuộc chiến khởi đầu từ năm 1050 kéo dài hơn 10
năm, gây ra cái chết cho hàng ngàn nạn nhân. Các kiếm sĩ dũng mãnh tạo
ra cái chết từ xa với thứ vũ khí yêu thích của họ là cây cung cao 2 m. Abe
Yoritoki bị tử thương bởi tên vào năm 1057. Con trai của ông ta là Sadato
tiếp tuc cuộc chiến và rồi tử trận 5 năm sau đó trước quân Minamoto,
Kiyowara và Fujiwara. Đầu của họ đều bị bêu trước cổng Kyoto, thủ đô của
hoàng gia.
https://thuviensach.vn
Từ đó triều đình bắt đầu nghi ngờ các dòng họ kiếm sĩ. Nhật Hoàng
biết rằng nguyên tắc danh dự của các kiếm sĩ đòi hỏi họ một sự trung thành
tuyệt đối với chủ nhân, tức các lãnh chúa. Họ không ngần ngại chiến đấu
chống lại quân triều đình theo ý chủ. Mà nghệ thuật sử dụng vũ khí và tính
kiên cường của họ đã biến họ trở thành những đối thủ đáng gờm. Một kiếm
sĩ không hề sợ chết trên chiến trường, thậm chí nếu tình thế đòi hỏi thì sự hi
sinh của họ là nghĩa vụ tuyệt đối.
Khi hai phe đối địch giao tranh với nhau, mỗi kiếm sĩ đêu muốn chứng
tỏ sự kiên cường của họ với các cấp chỉ huy. Vào thế kỉ 11, khi cần phải
chiến đấu bằng gươm một kiếm sĩ chỉ có thể giao đấu tay đôi với một đối
thủ ngang hàng về hệ cấp, nhưng đó chỉ là trong lí thuyết, còn trong thực tế
kiếm sĩ phải luôn sẵn sàng đối phó với mọi cuộc tấn công. Thầy của họ đã
dạy cho họ cách bắn tên trong khi né tránh các đòn tấn công từ phía sau.
Kiếm sĩ không có khiên đỡ, vật bảo vệ duy nhất là bộ giáp làm bằng
những miếng da xếp hình mái ngói. Tai những vùng nguy hiểm như tim,
phổi, bụng, người ta thay da bằng kim loại. Nhờ thế bộ giáp sẽ nhẹ và
không làm trở ngai cho cử động của kiếm sĩ. Các tấm da được kết lại bằng
các sợi dây da hay dây lụa có màu sắc sặc sỡ hình hoa văn hoặc biểu tượng
tượng trưng cho mình: một kiếm sĩ cao cấp cũng phải đỏm dáng khi đối
mặt với kẻ thù?!?! hơn nữa thông lệ là trang điểm đẹp và sức hương thơm
để có được một cái đầu tốt đẹp nếu chẳng may... thua trận.
Từ thế kỉ 12, Nhật bản lao vào một cuộc nội chiến dai dẳng. Năm
1156, Nhật Hoàng tạ thế, dẫn theo một cuộc chiến tranh giành ngôi báu, kết
thúc 4 năm sau đó bằng chiến thắng của phe Taira trước phe Minamoto.
Hoà bình đến năm 1180, đủ thời gian để con cháu của dòng họ Minamoto
trở thành kiếm sĩ và trả thù cho cho cha ông. Lại chiến tranh: đó là cuộc
chiến Gempei làm rạng rỡ Yoshitsune và giúp cho Yoritomo trở thành
shogun vào năm 1192.
https://thuviensach.vn
Một đứa trẻ 13 tuổi được đưa lên ngôi. Nhưng đó chỉ là con rối và
chính Yoritomo giật dây từ cung điện kamakura của ông ta. Đây là lần đầu
tiên nước Nhật được cai trị bởi và vì giới kiếm sĩ. Nhưng điều này vẫn
không ngăn cản được những cuộc chiến phản loạn mới sau khi Yoritomo
qua đời, chỉ có quân Mông cổ mới giúp họ đoàn kết lại.
Năm 1274, đạo quân của Hốt Tất Liệt đổ bộ lên đảo Tsushima,
Kyushu. Trước chiến thuật nhanh nhẹn và lạ lẫm của kẻ thù, các kiếm sĩ
thất thế. Nhưng sau cùng quân Mông cổ cũng phải rút lui trước sức chống
trả dũng mãnh của các kiếm sĩ Nhật. Nhật bản trải qua 7 năm yên bình, thời
gian để Hốt Tất Liệt chuẩn bị một cuộc xâm lăng mới vào năm 1281. Lần
này không phải 25 nghìn quân mà là hai mươi vạn quân!
Lần này giới kiếm sĩ không còn ảo vọng nữa, hơn 4000 chiến thuyền
đang lăm le ngoài khơi, chuẩn bị cho cuộc đổ bộ cuối cùng. Thế là cả nước
Nhật bắt đầu khẩn cầu thần linh, và phép lạ đã xảy ra: ngày 15- 8- 1281 cơn
bão Kamikaze đã nhận chìm tất cả hạm đội Mông cổ ngoài khơi genkei,
ước mơ xâm lược của Hốt Tất Liệt đã tan theo sóng nước.
Năm 1543, một sự kiện có vẻ tầm thường đã kết thúc thời vàng son
của các kiếm sĩ: một chiếc thuyền Trung hoa bị đánh đắm ở đảo
Tanegashima. Trên thuyền có 3 thương nhân Bồ Đào Nha cùng với hàng
hoá của họ là những khẩu súng hoả mai. Loại vũ khí mới này nhanh chóng
hấp dẫn các lãnh chúa. Chỉ trong vài năm, hàng ngàn khẩu súng đã lan tràn
khắp nước Nhật.
Với súng hoả mai, bất kì một nông dân nào cũng có thể giết từ xa một
kiếm sĩ tinh thông võ nghệ. Từ năm 1555, lãnh chúa Takeda Tingen đã mua
300 khẩu súng cho các chiến binh của ông. Nưng thật trớ trêu, vào tháng 4
năm 1573 khi bao vây lâu đài Noda chính ông đã bị chết bởi một tay súng
trong lâu đài. Hai năm sau, toàn thể một vạn kiếm sĩ dưới quyền ông đều bị
tiêu diệt bởi 3000 tay súng tại Nagashino.
https://thuviensach.vn
Một phần tư thế kỉ sau, cả nước Nhật thống nhất dưới quyền vị shogun
mới Tokugawa Ieyasu. Nước Nhật yên bình, giới kiếm sĩ dần dần trở thành
thương nhân hay văn quan. Đến năm 1876, Minh Trị Thiên Hoàng ban lệnh
cấm mang gươm. Lãnh chúa Saigo Takamori bất mãn muốn nổi loạn,
nhưng bị thua trận và phải mổ bụng tự sát.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Cây Tre Ở Nhật Bản
Cũng như ở Việt Nam và các nước châu Á, cây tre gắn bó rất lâu đời
trong đời sống người Nhật Bản với những công dụng phổ biến của nó.
Trong nghiên cứu về tre trên thế giới, sự kiện Hiroshima bị ném bom
nguyên tử năm 1945 được quan tâm như một biểu hiện đặc trưng về sự chịu
đựng của loài cây này: "Chỉ vài ngày sao trận bom, cả thành phố hầu như bị
san bằng thì người ta đã phát hiện những cây măng mới trong một khu rừng
nhỏ ở đó đã lên xanh!"
Bắt đầu từ truyền thuyết:
Trong lịch sử Nhật bản, cây tre cũng là chủ đề của các truyện cổ tích,
là biểu hiện của sự may mắn và không thể thiếu trong các lễ hội...
Nàng công chúa mặt trăng: Người Nhật tin tưởng rằng tre là một loài
cây bí hiểm và độc nhất vô nhị. Nó được coi như một thứ cây thần thánh vì
trong ruột rỗng của cây chính là chỗ ở của thánh thần. Một trong những
chuyện cổ tích lâu đời nhất ở Nhật là Taketori monogatari (Chuyện kể về
người đốn tre) nói lên niềm tin tưởng đó.
Chuyện bắt nguồn từ 900 năm trước và nổi tiếng ở Nhật, kể chuyện
một công chúa xinh đẹp từ cung trăng xuống trần giới. Anh thợ đốn tre
nghèo đã phát hiện ra nàng công chúa bé xíu giữa thân tre và đem về nhà
mình. Công chúa lớn lên rất nhanh thành một cô gái xinh đẹp nên có rất
nhiều người đến cầu hôn, nhưng đã đến ngày nàng phải trở về mặt trăng.
https://thuviensach.vn
Cũng giống như một cây măng, nàng chỉ cao khoảng chưa đầy một tấc
lúc người đốn tre phát hiện ra và nàng đã cao lớn nhanh chóng chỉ trong
vòng ba tháng. Hầu hết trẻ con Nhật Bản đều biết câu chuyện này dưới cái
tên Kaguya- hime (tức Công chúa ánh sáng ) trong các truyện tranh dành
cho trẻ nhỏ.
Cây tre trong lịch sử Nhật Bản
Từ rất sớm, cây tre đã đóng một vai trò không thể thiếu trong xã hội
Nhật Bản. Nó mạnh mẽ, thanh thoát, rất dễ uốn và đáp ứng được nhiều nhu
cầu sử dụng trong đời sống hàng ngày.
Những chiếc lược, những rổ rá bằng tre đã được phát hiện vào thời kỳ
Jomon ( từ hơn 300 năm trước công nguyên) tại 2 di chỉ khảo cổ học ở
Honshu và Kyushu. Điều này cho thấy loài tre đã xuất hiện và phát triển rất
rộng ở nhiều nơi trên đất Nhật và nó cũng đã được chế tác thành các vật
dụng từ rất lâu. Người ta cũng cho rằng con người đã dùng măng để ăn vào
thời kỳ đó.
Qua các thời kỳ, cây tre đã thể hiện ở rất nhiều hình thái...
Vào thời kỳ Yayoi (trước công nguyên 300 năm đến 40 năm sau công
nguyên) tre cũng đã được dùng như các công cụ đánh cá như cái bẫy (trap),
cái giần, cái sàn (sieve), rổ, bàn chải... Người ta cũng xác định rằng trong
thời kỳ Nara (710- 794), cây tre đã được dùng làm cán bút, nhạc cụ như sáo
trúc Nhật bản (shakuhachi).
Nhiều bức ảnh chụp lại các hiện vật trưng bày ở Bảo tàng tre Nhật
Bản khai quật ở Nagaoka- kyo - thủ đô của đế chế Nhật từ năm 784 đến
794 thuộc quận Kyoto, cho thấy từ rất lâu cây tre Madake đã được dùng
làm ống dẫn nước. Chúng được phát hiện ở trạng thái như đã được bảo
quản cẩn thận, dù đã trải qua đã hơn 1.200 năm! Nhưng khi đưa vào trưng
bày ở Bảo tàng thì nó bắt đầu hư hỏng.
https://thuviensach.vn
Vào thời kỳ Heian (794- 1192), cây tre cũng đã được sử dụng làm rất
nhiều thứ đồ dùng, từ những vật gia dụng hàng ngày cho đến vật trang trí.
Thời kỳ Kamakura và Muromachi ( 192- 1573), cây tre cũng được sử dụng
chế tạo vũ khí cho các chiến binh Samurai như cung và mũi tên...
Tre luôn là những vật liệu thiết yếu trong việc phân biệt kiểu dáng
kiến trúc, Sukiya- zukuri (trường phái kiến trúc nhà ở kết hợp các sắc thái
xây dựng đặc biệt cho nghi lễ uống trà (trà thất) xuất hiện trong thời kỳ
Azuchi- Momoyama (1573- 1603) và Edo (1603- 1868). Nó không chỉ
dùng làm trụ chống đỡ các tấm phên bằng đất sét mà còn làm vật liệu trang
trí trong các góc tường, chỗ hóng mát, làm rèm che và cả đóng trần nhà.
Các đồ uống trà dùng trong trà thất cũng được chế tác rất tinh xảo bằng
nhiều giống tre khác nhau...
Nước Nhật đã trải qua một giai đoạn hiện đại hóa nhanh chóng từ sau
năm 1854. Tuy vậy, cây tre vẫn là loại vật liệu không thể thiếu, kể cả sau
khi thất bại trong đệ nhị thế chiến. Cây tre, trên thực tế đã được sử dụng
như thứ vật liệu thay thế cho thép trong xây đúc bê tông. Hình ảnh bê tông
tre được sử dụng ở sân vận động Kyoto hiện có trưng bày ở Bảo tàng tre
Nhật bản là một bằng chứng.
Nhạc cụ bằng tre
Nhạc cụ truyền thống tiêu biểu làm bằng tre ở Nhật là cây sáo
Shakuhachi.
Du nhập vào Nhật từ Trung quốc khoảng cuối thế kỷ thứ 7, sáo trúc
Shakuhachi phát triển ở Nhật như một nhạc cụ độc đáo, gợi lên một âm
hưởng sâu lắng trong tâm hồn. Sáo này làm từ giống tre Madake. Có bốn lổ
để ấn các ngón tay phía trên và một lổ phía dưới để thổi. Sáo Shakuhachi
trở thành mẫu mực xác định các nhạc cụ truyền thống với tiêu chuẩn chiều
dài là 54,5 cm.
https://thuviensach.vn
Tuy rất đơn giản, nhưng cây sáo Shakuhachi đòi hỏi người chơi phải
rất thành thạo trong việc kiểm soát hơi thổi, tập trung cao độ sự chú ý
không chỉ ở chiếc môi, cũng tương tự như thổi sáo của Việt Nam vậy!
Những món ăn từ măng ở Nhật
Cây măng tre rất có giá ở Nhật bởi hương vị thanh nhã, dáng vẻ mịn
màng và là món ăn quan trọng có tính thời vụ của các đầu bếp Nhật. Măng
cũng là món cung cấp nhiều chất carbohydrate, dầu thực vật, chất đạm và
Vitamin B, giúp cho việc tuần hoàn máu...
Có rất nhiều cách chế biến các món ăn từ măng ở Nhật. Măng của
giống tre Mosochiku là món thông dụng do nó lớn, đầy đặn, mềm và thơm
hơn các loài măng khác. Có những món thông dụng như: Măng hầm
(Nimono), Măng nấu đậu tương (Dengaku), Măng nấu súp với ngọn sancho
(Kimone- ae), Măng nướng (Yakimono), Măng tươi ăn sống (Shasuhimi),
sup măng (Wanmono) và Măng hầm gạo (Takenoko- gohan).
Mì sợ làm bằng lúa mạch (soba) cũng là một món ăn truyền thống của
người Nhật. Nó được đựng trong cái sàn bằng tre như người bạn không thể
thiếu để luộc rồi ăn với các loại gia vị như củ cải, hành xanh... Các món ăn
mì lạnh soba thường có bán ở các tiệm ăn Nhật Bản.
Tre và các lễ hội:
+ Koda Matsu
Từ xa xưa, như đã nói, người Nhật tin rằng các thần thánh trú ngụ
trong ruột rỗng của cây tre. Cây tre rất được tôn kính cho nên không ai làm
điều gì sai trái với nó. Do vậy, ngày nay cây tre cũng đóng vai trò không
thể thiếu trong những lễ hội.
Đặc biệt, vật trang trí trong ngày đầu năm mới ở Nhật gọi là Kadomatsu, gồm có một cặp, đặt hai bên lối vào nhà người Nhật. Koda Matsu
https://thuviensach.vn
làm bằng tre, cây thông và mận (bện lại như một chiếc giỏ cắm những cành
thông và tre), tượng trưng cho điều may mắn và hy vọng (Cây tre và cây
thông luôn xanh tốt giữa mùa đông và cây mận là cây đầu tiên trổ hoa trong
mùa Xuân). Phong tục này thể hiện niềm tin rằng Koda Matsu đặt ở cửa
nhà ở là để thần thánh mang lại điều tốt đẹp cho một năm mới đang bắt
đầu.
+ Omizu- tori:
Omizu- tori (có nghĩa là múc nước - water drawing) là tục lệ được biết
tới từ năm 752, tổ chức vào những giờ cuối cùng ngày 12/3 và những giờ
đầu của ngày 13/3, là nghi thức trung tâm của lễ hội Shunie tổ chức tại
Nigatsudo Hall ở đền Todajii, thuộc quận Nara. Nghi thức này bắt đầu bằng
việc vẫy những ngọn đuốc bằng củi tre trên ban công của lâu đài, những tia
lửa rải rác rơi xuống đám đông bên dưới để xua đuổi những điều xấu xa.
Lúc đó, các vị thầy tu bước đến một giếng nước bên dưới lâu đài múc nước,
hiến dâng cho đức Phật.
+ Toka- Ebisu:
Được tổ chức tại Imamiya Shrine, tỉnh Osaka từ ngày 8 đến 12 thágn
Giêng hàng năm để cầu sự may mắn cho việc làm ăn. Tên của lễ hội này là
phần quan trọng nhất của lễ Mồng 10 tháng Giêng. Trong lễ hội, mọi người
đều mua Sasa (loại trúc nhỏ) đặt trên bàn thờ thần Shinto trong nhà mình để
cầu lộc. Bình Sasa để trên bàn thờ cho đến lễ hội sang năm mới được thay.
Toka nghĩa là ngày thứ mười của tháng. Ebisu là một trong 7 vị thần
may mắn được tôn kính như thần giám hộ việc làm ăn. Kiểu thần tài!
+ Lễ Kanto:
Kanto có nghĩa là cây sào tre và lồng đèn, là lễ hội nổi bật nhất trong
liên hoan Tanabata tại thành phố Akita city, bởi như các hình ảnh đã cho
thấy, các lồng đèn bằng giấy được treo lên trên những cây ngang được cột
https://thuviensach.vn
vào một chiếc sào tre dài. Vào ban đêm trong những ngày hội, nhiều nhóm
thiếu niên trong y phục truyền thống tranh nhau biểu diễn kỹ năng làm cho
chiếc sào giữ được thăng bằng trên tay, vai, hông và trán trong lúc họ diễu
hành quanh thành phố trong tiếng trống tiếng sáo trúc và những bài hợp
ca...
Ngoài ra, ở Nhật còn có các lễ hội Tori- no- ichi (biểu diễn gà trống)
vào mùa Thu và lễ hội Hama- ya (Vẻ đẹp của cung tên) vào mùa Đông
cũng liên quan đến cây tre.
Tre và các môn thể thao:
Do tính mềm dẽo dễ uốn và là một loại vật liệu bền như đã nói, cây tre
không thể thiếu trong các bộ môn thể thao hiện đại bắt nguồn từ tinh thần
nghệ thuật thượng võ của môn Kendo - một bộ môn đánh kiếm Nhật - và
Kyudo - nghệ thuật bắn cung. Các môn thể thao mới này nhấn mạnh những
nguyên tắc rèn luyện tinh thần hơn là chiến đấu. Chúng nhắm vào mục tiêu
phát triển sự khéo léo, thông qua đó để thực hiện các chuẩn mực làm căn
cứ thi đấu.
+ Bộ môn kiếm thuật (Kendo)
Trong Kendo hiện đại, cây gậy bằng tre được gọi là Shinai. Shinai là
một ống hình trụ rỗng làm từ 4 thanh tre (thường là giống tre makede) buộc
chặt lại bằng sợi dây da và bịt kín hai đầu. Các kiếm sĩ phải mang mạng
che mặt, yếm che ngực, găng tay và đồ bảo vệ lưng. Họ được huấn luyện
nhiều thao diễn về thế chém và tấn công đối phương. Âm thanh của ống tre
rỗng gây ấn tượng và truyền cảm xúc mạnh mẽ theo tốc độ di chuyển của
các kiếm sĩ.
+ Bộ môn bắn cung
Giống tre Mekeda được chọn lựa để chế tạo cánh cung và tre yadake
dùng để vót mũi tên. Thông thường người bắn cung giương cung lên và
https://thuviensach.vn
nhắm vào một vòng tròn đường kính khoảng 36cm là mục tiêu cách xa họ
28 mét. Môn bắn cung Kyudo là phương thức rèn luyện cả về thể chất lẫn
tinh thần và tầm quan trọng được đặt vào vẻ đẹp của các nghi thức hơn là
vào độ chính xác.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 4: Hachiko, Chú Chó Trung Thành
Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại tỉnh Shibuya.
Như thường lệ, buổi sáng giáo sư Ueno Eizaburo đi bộ tới nhà ga
Shibuya, theo sau là chú chó trung thành Hachi, có nick name là Hachiko.
Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia ( nay là
Đại Học Tokyo ), nơi ông đang giảng dạy. Nhưng chiều cũng vậy, cứ đến
3h, Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư. Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó,
giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang ở trường đại học và
mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko như mọi ngày, vẫn đến nhà ga
vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhân. Nhưng hôm đó đã qua 3 giờ rất lâu,
bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và
Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và
đợi.
Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó
vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3h chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau,
những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của của
Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người
làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân
trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó. Câu
chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và
Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta
tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu
vào đầu nó để chúc may mắn.
https://thuviensach.vn
Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt
đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã
quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 7 tháng 3 năm 1934, gần 10 năm kể từ
ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko - lúc
đó đã 12 tuổi - nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân
của mình trong suốt nhiều năm.
Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo
lúc bấy giờ và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền
đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc
Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Vào tháng 4 năm
1934, bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân
ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.
Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả
những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức
tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của
Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó
được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.
Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt
một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của Hachiko
cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của Hachiko hiện đang
được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.
Còn tại nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachiko vẫn đứng đó,
mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình. Nơi đó, ngày nay còn được biết đến
như một điểm hẹn ở Shibuya, nơi người ta đến đó và ngồi đợi bạn của
mình.
https://thuviensach.vn
CÁC SỰ TÍCH CỦA NGƯỜI NHẬT
BẢN
Khuyết Danh
www.dtv-ebook.com
Chương 5: Truyền Thuyết Kuchisake- Onna (Khẩu Liệt Nữ) Ở Nhật
Truyền thuyết Kuchisake- Onna(Khẩu liết nữ) magnify Kuchisakeonna ( Kuchisake- onna) (Người đàn bà miệng bị rạch) được nhắc đến
trong cả Thần học Nhật Bản lẫn trong những phiên bản hiện đại của sự tích
về những người phụ nữ, bị những người chồng hay ghen làm tổn thương,
họ đã biến thành những linh hồn hiểm độc và tái diễn lại những gì họ phải
chịu đựng lúc còn sống.
Truyền thuyết
Truyền thuyết về Kuchisake- Onna được cho là bắt nguồn từ một
người phụ nữ trẻ sống hàng trăm năm về trước (một số dị bản cho rằng nó
bắt nguồn từ triều đại Heian) và là vợ hoặc thiếp của một Samurai. Người
ta nói rằng cô ta rất đẹp, nhưng cũng rất kiêu căng, và thường xuyên lừa
chồng. Người võ sĩ Samurai cảm thấy như mình bị ngoại tình, anh ta ghen
đến cực độ, anh ta đã tấn công vợ, vừa rạch miệng bà ra đến tận hai mang
tai, vừa thét "Giờ thì còn đứa nào cho rằng mày đẹp nữa?"
Truyền thuyết trong thành phố dựa vào điểm này, kể về một người đàn
bà đi chơi lang thang trong đêm (đặc biệt là những đêm đầy sương mù), với
khuôn mặt được che kín mạng, cũng không có gì là quá bất thường, vì
người ốm cũng thường che mạng để khỏi lây sang người khác. Khi gặp một
ai đó (chủ yếu là trẻ con hoặc học sinh), bà ta sẽ bẽn lẽn hỏi, "Watashi wa
kirei?" ("Trông tôi có đẹp không?") hoặc một câu hỏi tương tự. Nếu người
đó nói có (câu trả lời thông thường), bà sẽ bỏ mạng che ra, để lộ cái miệng
https://thuviensach.vn
bị rạch toét và hỏi lại cũng câu hỏi đó. Nạn nhân thường sẽ bỏ chạy và la
hét, và Kuchisake- Onna sẽ đuổi theo sau, mang theo một thứ vũ khí sắc
nhọn (mà tranh minh họa trong manga phía trên là lưỡi hái). Nếu tóm được
người đó, thì kết cục sẽ tùy thuộc vào giới tính của nạn nhân: là đàn ông thì
sẽ bị giết ngay tức khắc, còn nếu là đàn bà sẽ bị biến thành một KuchisakeOnna khác, và bị nguyền rủa sẽ phải nối tiếp nỗi kinh hoàng đó.
Truyền thuyết nói rằng nếu nói có ở câu trả lời thứ hai sẽ làm
Kuchisake- Onna cười và để người đó được yên, còn rất nhiều dị bản khác
thì nói rằng những Kuchisake- Onna hay ngượng sẽ không làm thế. Cách
chắc chắn để thoát, dựa trên tất cả các phiên bản của truyền thuyết, là đánh
lạc hướng Kuchisake- Onna bằng cách ném kẹo, hoa quả hoặc một vật gì
đó hấp dẫn.
Truyền thuyết trong thành phố và những nỗi kinh hoàng chung
Vào khoảng mùa xuân và mùa hè năm 1979, những lời đồ...
 





